Lương Khương thấy Bán Hạ trầm mặc suy tư, còn tưởng rằng nàng đang không vui, liền vội vàng nói:
“Đều là chuyện đã qua cả rồi, nhắc lại làm gì nữa. Muội muội đừng buồn lòng. Mẹ tuy chịu chút oan ức, nhưng nhờ có mẫu thân vào cửa mới cứu được cả phủ Dược gia, hơn nữa mẫu thân đối xử với huynh muội ta cũng vô cùng tốt.”
Bán Hạ lúc này mới hồi thần, nghe xong lời Nhị ca, khóe miệng nàng không nhịn được mà co giật.
Mấy vị ca ca này của nàng rốt cuộc trong đầu chứa thứ gì, một chút tâm cơ cũng không có, chẳng ai nhận ra được âm mưu gϊếŧ người bằng cách tâng bốc của Kim thị cả.
Nàng định mở miệng nói điều gì đó, nhưng nghĩ tới bên ngoài tai mắt nhiều như vậy, Bán Hạ lập tức nuốt trở lại những lời đã định nói ra.
Nàng chỉ nhàn nhạt cười qua loa: “Ừm, ca ca nói đúng lắm. Phải rồi, các ca nghỉ ngơi cho tốt, ta về trước đây.”
Bán Hạ dứt lời, liền vội vàng rời đi.
Thương Thuật ngơ ngác gãi đầu, nhìn theo bóng lưng Bán Hạ khuất dần: “Ta vừa nói gì sai sao?”
Lương Khương khẽ lắc đầu đáp: “Có lẽ nhắc đến mẹ ruột, trong lòng muội ấy không thoải mái chăng.”
Thương Thuật gật đầu thở dài: “Ài, thiên hạ cứ nói mẫu thân bị muội ấy khắc chết, ta thật không tin, đánh chết cũng không tin đâu!”
Lương Khương vỗ vỗ vai Thương Thuật: “Sau này đối tốt với muội ấy một chút. Muội muội từ nhỏ đã mang tiếng khắc mẫu thân, bị đưa về quê nuôi dưỡng, chúng ta thân làm huynh trưởng nhưng chẳng bảo vệ được muội ấy. Từ giờ trở đi phải chăm lo cho muội ấy thật tốt.”
Thương Thuật cười ngây ngô đáp: “Muội ấy mà không ai lấy, ta sẽ nuôi muội ấy cả đời luôn.”
Khóe miệng Lương Khương giật giật, mỉa mai nói: “Chỉ dựa vào ngươi ấy hả, cờ bạc chưa đem chính mình cược thua là may rồi, còn nuôi muội muội nữa sao? Thôi quên đi, để ta nuôi muội ấy.”
“…”
Bán Hạ trở về sân nhỏ Vong Ưu, ngửi thấy từng trận cơm canh thơm ngát. Vì ngân lượng eo hẹp, thức ăn hôm nay quả thật thanh đạm hơn một chút.
Tần Nhược Liễu mới tới, còn hơi câu nệ. Bán Hạ cười nhẹ nhàng nói: “Ngồi xuống cùng ăn đi, ở đây chỉ có mấy người chúng ta thôi, đừng khách sáo.”
Tần Nhược Liễu vội vàng gật đầu, kéo theo cả Lạc Nhi ngồi xuống.
Bán Hạ ít nói, từ đầu đến cuối bữa ăn chẳng mở miệng lấy một lần, chỉ nghe thấy Hương Trúc cùng Thược Dược ríu rít kể lại chuyện xảy ra trong ngày.
Cơm nước xong xuôi, Bán Hạ gọi riêng Tần Nhược Liễu vào phòng, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.
Tần Nhược Liễu bị vẻ nghiêm trọng đột ngột của Bán Hạ dọa sợ không ít, khẩn trương hỏi: “Tiểu thư, có chuyện gì sao?”
Bán Hạ đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi giờ đã là người của ta, khế ước bán thân cũng nằm trong tay ta, vì vậy tự do của ngươi sau này đều do ta quyết định.”
Tần Nhược Liễu lập tức quỳ xuống, cúi đầu nói: “Đó là điều hiển nhiên, nô tỳ hoàn toàn nghe theo tiểu thư sắp xếp.”
Bán Hạ không vội bảo nàng đứng dậy, mà nói tiếp: “Đứa nhỏ lưu lại, ngươi rời khỏi đây đi.”
“Cái gì?” Tần Nhược Liễu kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, không dám tin nhìn Bán Hạ.
Bán Hạ lúc này mới giải thích: “Ngươi cũng thấy rồi, tình cảnh hiện tại của ta vô cùng khó khăn. Ta thiếu quyền lực, cũng thiếu bạc.”
“Tiểu thư, ý người là muốn nô tỳ ra ngoài kiếm bạc sao?”
Bán Hạ gật đầu khẳng định: “Đúng vậy, quyền thế cần phải dày công tính kế, nhưng đã muốn giành quyền thì tuyệt đối không thể thiếu tiền.”
Tần Nhược Liễu nghe xong cả người liền ngây ra: “Tiểu thư, nô tỳ đường cùng mới đến nương tựa tiểu thư, thân không có lấy một chút tài cán, e là khó gánh nổi trọng trách này.”
Kiếp trước Tần Nhược Liễu cũng là đường cùng không lối thoát, được chủ nhân Thiên Cơ Lâu cứu giúp, chủ nhân cho nàng ta cơ hội để cuối cùng nàng ta làm nên sự nghiệp.
Kiếp này nàng cứu Tần Nhược Liễu trước cả chủ nhân Thiên Cơ Lâu, nàng tin rằng cơ hội nàng cho đi, đối phương nhất định cũng sẽ nắm bắt được.
Nàng tuyệt đối sẽ ngăn cản bi kịch kiếp trước xảy ra, dù là của nàng hay là của Tần Nhược Liễu, nàng đều không cho phép nó tái diễn.
“Yên tâm, nếu ta đã bảo ngươi ra ngoài, nhất định sẽ cung cấp mọi thứ cần thiết. Có điều, chuyện sau đó phải do chính ngươi tự mình giải quyết.”
Bán Hạ nói xong, liền mở tủ lấy ra một xấp cao thuốc, tổng cộng phải đến cả nghìn tờ. Sau đó nàng lại lấy ra một đống bình lọ, đều là những thứ nàng mang về từ dưới quê.