Chương 37: Miếng thuốc thần kỳ (2)

Nghe giọng điệu như thể bố thí của Thương Thuật, khóe miệng Bán Hạ khẽ giật giật.

Nàng nghiêm túc dặn dò: “Chỗ này tổng cộng có bảy miếng thuốc, mỗi ngày dán một miếng. Sau bảy ngày, đảm bảo sẽ hoàn toàn bình phục.”

Vừa nghe lời này của Bán Hạ, cả Thương Thuật và Lương Khương đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Thương Thuật càng thêm phóng đại, vẻ mặt đầy bất ngờ: “Muội vừa nói gì? Chỉ cần dùng thuốc này trong bảy ngày, ta sẽ khỏi hoàn toàn sao?”

Bán Hạ nghiêm túc gật đầu: “Trước đây, huynh thậm chí chẳng xuống nổi giường. Giờ huynh đã có thể đứng lên nói chuyện với muội, không phải đã chứng minh rõ ràng rồi sao?”

Thương Thuật nghĩ ngợi, quả đúng là vậy. Thái y trong cung từng nói, phải ba tháng mới hồi phục được, nhưng thuốc của tiểu muội chỉ cần bảy ngày, quả thực là thần kỳ!

Hai mắt Lương Khương cũng sáng lên: “Nếu thực sự thần diệu như vậy, thì chúng ta phát tài rồi!”

Bán Hạ đương nhiên biết đây là bảo vật hiếm thấy. Tất cả phương thuốc trong cuốn y thư không chữ kia, dù bất kỳ một bài thuốc nào, cũng đều là tuyệt phẩm hiếm có trên đời.

Toàn bộ trăm vạn phương thuốc trong y thư, nàng đều ghi nhớ rõ ràng vào trong đầu.

Nhưng bên ngoài đều là tai mắt của Kim thị, nàng đâu có ngốc tới mức để Kim thị biết được bí mật này.

Cũng may kiếp trước nàng chìm đắm trong tình cảm nam nữ, hoàn toàn quên mất cuốn y thư không chữ, nên bí mật này mới chưa từng bị người khác phát hiện.

Nhưng cho dù có bị phát hiện cũng chẳng hề gì, bởi vì ngoài nàng ra, không ai khác có thể nhìn thấy nội dung trong đó.

“Bán Hạ, nghe nói muội biết y thuật, vậy thuốc dán này là do muội tự chế sao?” Lương Khương tò mò hỏi.

Bán Hạ nhẹ nhàng cười đáp: “Ca ca, huynh nghĩ đi đâu vậy. Muội chỉ hiểu sơ chút ít thôi, mấy miếng thuốc này là khi còn ở dưới quê, muội vô tình cứu được một vị đạo sĩ, là do ông ấy tặng.”

Nghe Bán Hạ nói vậy, trong mắt Lương Khương lộ rõ vẻ thất vọng.

Thương Thuật lại không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần biết mình sớm ngày khỏe lại là hắn đã vui sướиɠ lắm rồi.

Hắn lại nhìn sang Bán Hạ, tỏ vẻ nghi hoặc: “Muội xem muội đó, sao lớn lên lại không đẹp bằng các ca ca vậy nhỉ?”

Bán Hạ nghe xong thiếu chút nữa phun máu. Tuy mấy vị ca ca quả thật rất giống phụ thân, ai cũng anh tuấn lịch lãm, nhưng nói ra như vậy thì thật quá mức tự luyến rồi!

Nàng chỉ đành cười gượng, miễn cưỡng đáp: “Các ca ca giống cha, tự nhiên là rất tốt rồi.”

Lương Khương lúc này cũng chen vào một câu: “Muội cũng chẳng giống mẫu thân. Mẫu thân nghe nói khi còn trẻ đẹp tựa tiên nữ trên cung trăng, ở kinh thành này đã từng làm điên đảo không ít công tử đấy!”

“Nghe nói, dung mạo của mẫu thân đúng là đẹp không thể chê được điểm nào. Chỉ tiếc về sau phủ Dược Hầu gặp chuyện khó khăn, mà nhà ngoại mẫu thân không giúp đỡ được gì, nên bất đắc dĩ mẫu thân mới gả tới đây.”

Bán Hạ vô thức đưa tay chạm lên gương mặt mình. Nàng không phải không giống mẫu thân, mà dung mạo này rõ ràng là đã bị người ta cố ý che giấu. Chẳng qua là có kẻ sợ nàng nhờ dung nhan ấy mà xuất đầu lộ diện.

“Nhị ca, vừa rồi huynh nói phủ Dược Hầu từng gặp đại nạn? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Kiếp trước, Bán Hạ tính tình ngây thơ đơn thuần, chỉ cần người nhà đối tốt với nàng thì nàng đã hài lòng, cho nên chưa từng quan tâm, cũng chẳng bao giờ hỏi han về chuyện nhà.

“Nghe nói năm đó từng đắc tội với Mạc Bắc vương. Mạc Bắc vương vốn đã thèm muốn dung nhan mẫu thân từ lâu, nên ép Hoàng thượng ra tay xử lý phủ Dược Hầu chúng ta.”

“Sau đó thì sao?” Bán Hạ mở to mắt, chăm chú lắng nghe không bỏ sót một chữ nào.

“Sau đó nghe nói phủ Kim công có một món đồ mà Mạc Bắc vương rất cần, cuối cùng phủ chúng ta đành cầu đến Kim công. Kim công nhân cơ hội đưa ra điều kiện, yêu cầu phụ thân cưới nữ nhi của ông ta là Kim Quý Nga làm thϊếp.”

Nghe đến đây, Bán Hạ đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Kiếp trước nàng từng nghe tổ mẫu nhắc tới, khi cha nàng còn trẻ từng cứu mạng Kim tiểu thư một lần, từ đó Kim Quý Nga liền đối với phụ thân sinh lòng ái mộ, về sau biến thành si mê.

Nghĩ đến đây, lòng nàng bất giác chìm xuống. Với tâm cơ của Kim thị, sự tình năm xưa chắc chắn không hề đơn giản như vậy.