Lương Khương cũng vội vàng nói theo: “Muội muội, đừng nhìn, đừng nhìn, cái mông thối có gì hay ho mà xem chứ.”
Vốn Thương Thuật đã rất bực mình, giờ nghe nhị ca ghét bỏ nói mình là “mông thối”, liền lập tức nổi trận lôi đình.
“Này, ta nói huynh hai, huynh rốt cuộc đứng về phe nào vậy, đúng là loại cỏ đầu tường, gió chiều nào xoay chiều ấy!”
Lương Khương nghe xong lập tức phản bác: “Ngươi nói thế là sai rồi, hiện giờ rõ ràng ta đang một lòng về phe muội muội. Ta nói ngươi biết, cấm được ăn hϊếp muội ấy, nếu không ca ca đây sẽ đá chết ngươi!”
Thương Thuật tức muốn thổ huyết, lớn tiếng nói: “Rốt cuộc là ai ăn hϊếp ai đây? Nếu không phải con nha đầu độc ác này, ta có thể biến thành bộ dạng như bây giờ sao?”
Nhìn hai người ca ca đấu khẩu, Bán Hạ cảm giác như đã cách cả một đời, trong lòng đau nhói.
Kiếp trước, dù nàng có ghét bỏ ba ca ca ra sao, xa cách họ thế nào, họ vẫn luôn yêu thương, che chở nàng.
“Tam ca, muội không nhìn đâu. Huynh dán miếng thuốc này lên đi, rất nhanh sẽ khỏi thôi.”
Bán Hạ lấy ra miếng thuốc mà nàng đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Lương Khương.
Thương Thuật bĩu môi, ngoài mặt chẳng chút cảm kích, còn ra vẻ khinh thường nói: “Ai thèm đồ bỏ đi của ngươi chứ! Hừ, chồn chúc tết gà, chẳng có ý gì tốt!”
Vừa nói xong, hắn lại quay sang quát lớn với Lương Khương: “Huynh còn đứng đó làm gì? Mau giúp đệ dán thuốc vào đi, chẳng lẽ huynh chê cái mông của đệ chưa đủ đau sao?”
Lương Khương lúc này mới giật mình tỉnh ra, vội đáp: “Ngươi nằm yên, đừng cử động.”
Sau đó nhìn sang Bán Hạ nói: “Muội muội, muội mau ra ngoài tránh một chút đi. Cái mông nát của tam ca muội, nhìn vào sẽ đau mắt đấy.”
“Phì!” Bán Hạ không nhịn được bật cười, vội vàng ra khỏi phòng.
Ngay sau đó, nàng liền nghe tiếng Thương Thuật kêu rên ầm ĩ:
“Nhẹ một chút, từ từ thôi! Đau chết mất!”
“Ngươi đường đường một đại nam nhân, chút đau đớn này mà cũng không chịu nổi, còn mặt mũi nào mà nói nữa.”
“Huynh ít đứng đó nói suông đi! Ngày ngày huynh lêu lổng với mấy bằng hữu giang hồ kia, có ngày bị cha bắt được, cũng ăn no đòn đấy!”
“Hừ, sợ gì! Có mẫu thân che chở cho ta rồi.”
Thương Thuật khẽ hừ lạnh: “Nếu tiểu muội muốn cha đánh huynh, mẫu thân che chở cũng vô dụng thôi!”
“Ngươi im miệng! Tiểu muội làm thế là muốn tốt cho ngươi!”
“Huynh đừng có ở đây giả tốt bụng. Dù sao người ăn đòn cũng đâu phải là huynh. Nói chung, huynh phải đề phòng tiểu muội đi.”
Bán Hạ đứng bên ngoài nghe hai ca ca tranh cãi mà chỉ thấy đầu óc đau nhức không thôi.
Kim thị kia, thật sự đã đầu độc ba ca ca của nàng quá sâu. Muốn họ thay đổi, trước hết phải để họ nhìn rõ bộ mặt thật sự của Kim thị mới được.
“Ôi chà, hình như thật sự hết đau rồi này, lợi hại thật! Thuốc của tiểu muội đúng là thần kỳ!”
“Có khoa trương thế không đấy, vừa mới dán thuốc, làm sao hết đau nhanh như vậy được?”
“Thật sự hết đau mà, hiệu quả hơn thuốc của thái y trong cung đến cả trăm lần ấy chứ!”
Nghe tiếng Thương Thuật vui vẻ, Bán Hạ bừng tỉnh khỏi suy nghĩ. Thuốc trong quyển y thư không chữ kia, đương nhiên đều là những dược phương thượng hạng nhất thế gian.
Chưa nói thái y trong cung, e là khắp thiên hạ này, không thể tìm ra được phương thuốc nào sánh được với những bài thuốc trong quyển y thư không chữ đó.
“Ca ca, muội vào được chưa?” Bán Hạ hướng vào trong phòng gọi một tiếng.
Thương Thuật vội vàng kéo quần lên, đáp nhanh: “Vào đi!”
Bán Hạ vừa định bước vào thì thấy ngoài cửa có hai nha hoàn đang giả vờ quét dọn, dáng vẻ lén la lén lút rất đáng nghi.
Bán Hạ hiểu rõ, trong phủ này trên dưới khắp nơi đều là tai mắt của Kim thị. Có lẽ chỉ có tiểu viện Vong Ưu của nàng là tương đối an toàn hơn một chút.
Nhưng không đúng! Vì sao đến giờ Kim thị vẫn chưa hề cài người vào Vong Ưu viện của nàng?
“Sao còn chưa vào? Thôi được rồi, để tụi ta ra ngoài vậy.”
Bán Hạ hoàn hồn, thấy Thương Thuật đang vừa ôm mông vừa chậm rãi bước ra ngoài.
“Nể tình thuốc của muội linh nghiệm đến vậy, chuyện lần này ca ca sẽ không tính toán với muội nữa.”