Chương 35: Nhị ca Lương Khương (2)

“Đúng vậy, mẫu thân vốn định để muội vào ở Tiểu Ngọc Lâu của tỷ tỷ, nhưng Tiểu Ngọc Lâu ấy lại là do Quý phi nương nương đặc biệt xây dựng cho tỷ tỷ. Nếu muội dọn vào, chẳng phải sẽ khiến Quý phi ghi hận sao?”

Chỉ một câu nhẹ nhàng đã nói rõ sự tình, tuyệt nhiên không hề đề cập đến nửa điểm không tốt của mẹ con Kim thị.

Lương Khương dù ngốc mấy cũng có thể đoán ra ít nhiều ẩn tình. Dẫu sao hắn cũng đã hơn hai mươi, sao có thể không hiểu chút chuyện đời?

Lại đưa mắt nhìn qua viện tử trước mặt, trong lòng hắn lập tức có chút khó chịu.

Vì sao mẫu thân luôn hết mực cưng chiều ba huynh đệ hắn, nhưng lại đối xử với muội muội ruột thịt như vậy? Chẳng lẽ vì muội muội từ nhỏ không ở cạnh bà nên tình cảm phai nhạt?

Vừa nghĩ đến đây, hắn lại nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ ấy. Không thể nào, mẫu thân luôn rất tốt, có lẽ vì quá vui mừng khi muội muội trở về mà nhất thời không nghĩ sâu xa.

Như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt Lương Khương lập tức trầm xuống, giọng quát lên đầy trách cứ: “Ngươi tuổi nhỏ như vậy, sao lòng dạ lại ác độc đến thế?”

Bán Hạ lập tức hiểu rõ, nhị ca hẳn là trước khi đến đây đã bị người khác nói lời xúi giục, nếu không sẽ không thể thái độ như vậy.

“Nhị ca, huynh tới đây là vì chuyện của Tam ca mà chất vấn muội phải không?”

Lương Khương khẽ hừ một tiếng: “Biết vậy là tốt, sao ngươi lại đi xúi giục phụ thân đánh Tam ca?”

Bán Hạ không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhìn hắn, hỏi ngược lại: “Nhị ca hẳn cũng đã nghe qua chuyện của Tam ca rồi, theo huynh nghĩ thì Tam ca làm đúng hay sai?”

Chỉ một câu đã khiến Lương Khương á khẩu không đáp lại được. Cuối cùng, hắn cau mày đáp: “Đương nhiên là hắn sai rồi.”

“Nếu đã sai, vậy chẳng lẽ không nên phạt?” Bán Hạ tiếp tục chất vấn.

“Phạt là đúng, nhưng lần này đánh quá nặng rồi.”

Lương Khương vừa dứt lời đã cảm thấy chột dạ. Thật ra trong lòng hắn cũng sợ, nhỡ ngày nào đó mình phạm sai lầm, có phải cũng sẽ chịu cảnh bị đánh tàn nhẫn như vậy không?

Bán Hạ lại mỉm cười nhẹ nhàng nói tiếp: “Trước giờ mỗi lần Tam ca phạm lỗi, chỉ trách phạt qua loa lấy lệ, vậy huynh ấy đã từng sửa đổi chưa?”

Câu hỏi ấy của Bán Hạ khiến Lương Khương hoàn toàn không thể phản bác nổi. Huống hồ muội muội lại còn dùng giọng điệu dịu dàng như thế nói chuyện với hắn.

“Muội vốn đang định đến xem thương thế của Tam ca đây, nhị ca có muốn đi cùng không?”

Khóe miệng Lương Khương giật giật: “Ta tới vốn để gọi ngươi qua đó xin lỗi Tam ca đây, đi thôi.”

Bán Hạ nhẹ nhàng quay lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho Thược Dược đừng lo lắng, cũng không cần phải đi theo.

Sau đó nàng lặng lẽ đi theo Lương Khương tới viện của Tam ca, viện ấy gọi là Bình An viện, ý nghĩa cầu mong bình an.

Bán Hạ vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc. Từ nhỏ nàng đã yêu thích y thuật, bây giờ lại vô cùng tinh thông, vừa ngửi qua đã biết đây là thuốc hoạt huyết tiêu ứ.

Bình An viện này lớn hơn viện của nàng một chút. Bên trái sân viện có một hồ cá nhỏ, bên trong trồng đầy hoa sen, thỉnh thoảng còn có mấy chú cá vàng nổi lên, lén lút ngắm nhìn những đóa sen đang khoe sắc.

Trong viện, hạ nhân ra vào tấp nập, không giống như viện của nàng hoang vắng tiêu điều.

Vừa bước vào sảnh chính, nàng đã nghe thấy từ trong phòng tiếng kêu rên ầm ĩ.

“Tam đệ, Tam đệ, Nhị ca lại đến thăm đệ đây, lần này còn dẫn theo muội muội nữa.”

Vốn đang rêи ɾỉ thảm thiết, nghe đến hai chữ “muội muội”, người trong phòng lập tức tức giận gào lên: “Huynh dẫn nó tới đây làm gì? Còn chê đệ chưa đủ xui xẻo sao?”

Bán Hạ bất đắc dĩ, không quan tâm Thương Thuật đồng ý hay không, liền trực tiếp bước vào trong.

“Tam ca, huynh không hoan nghênh muội sao?” Bán Hạ đứng ngay trước cửa phòng Thương Thuật, bình tĩnh hỏi.

Gương mặt Thương Thuật hiện rõ vẻ thống khổ, vừa thấy nàng bước vào liền nổi giận: “Rõ ràng biết ta không hoan nghênh ngươi, còn cố ý tới đây làm gì? Ngươi, tiểu độc nữ này, nếu không phải nể tình ngươi là muội muội ruột của ta, ta đã sớm bóp chết ngươi rồi.”

Bán Hạ thất vọng lắc đầu: “Trải qua chuyện lần này, chẳng lẽ huynh vẫn chưa biết mình sai ở đâu sao?”

Thương Thuật tức tối gầm lên: “Ta sai hay không, còn chưa tới lượt ngươi quản.”

Bán Hạ mặc kệ hắn tức giận, tiến tới một bước nhẹ giọng nói: “Muội tới đây để xem vết thương của huynh thế nào.”

Thương Thuật nghe vậy liền sợ hãi lập tức nhảy bật xuống giường, động tác mạnh khiến hắn đau đến nghiến răng trợn mắt.

“A ui da, đau chết mất thôi…” Gương mặt hắn méo xệch vì đau, vẫn cố chỉ vào Bán Hạ cảnh giác quát: “Ngươi đứng yên đó, ca ca bị đánh là đánh ở mông, ngươi không được nhìn!”