Tần Nhược Liễu sao?
Nhìn thấy ba chữ ấy, bước chân của Bán Hạ lập tức khựng lại.
Cái tên này thật quen thuộc. Đúng rồi, kiếp trước Tần Nhược Liễu vô cùng giỏi buôn bán, chỉ trong vòng ba năm đã gây dựng được cơ nghiệp rộng khắp kinh thành.
Tiếc thay, người trượng phu đỗ đạt làm quan kia của nàng ta lại là một kẻ bạc tình bạc nghĩa. Hắn say mê kỹ nữ thanh lâu, cuối cùng còn cướp đoạt hết gia sản và cửa hiệu của nàng.
Tần Nhược Liễu kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe, cuối cùng tuyệt vọng ôm theo đứa con trai duy nhất gieo mình xuống sông tự tận. Hai mạng người mất đi khiến cả kinh thành chấn động một thời.
Kiếp trước, Bán Hạ chưa từng gặp qua Tần Nhược Liễu, nhưng chuyện bi thảm của nàng ta thì nàng đã nghe người khác kể đi kể lại rất nhiều lần.
Nói vậy, có nghĩa là hiện giờ trượng phu của nàng ta vẫn chưa chết, sớm muộn cũng sẽ xuất hiện thôi.
“Tiểu thư, người làm sao vậy?” Thược Dược thấy Bán Hạ đột ngột dừng lại, bèn lo lắng hỏi.
Bán Hạ thu lại suy nghĩ, nhẹ giọng đáp: “Không có gì, đi thôi, chúng ta về.”
Lúc trở về đến phủ thì trời đã nhá nhem tối, vừa mới bước chân vào sân, đã nghe bọn hạ nhân tụm năm tụm ba bàn luận xôn xao.
“Tam thiếu gia bị đánh đến chỉ còn lại một hơi thở, vậy mà Ngũ tiểu thư còn có lòng dạ đi dạo phố cơ đấy.”
“Chứ còn gì nữa, phu nhân với Tứ tiểu thư không phải ruột rà với Tam công tử, còn biết đau lòng, lo lắng tới thăm. Đằng này Ngũ tiểu thư rõ ràng là muội muội ruột, thế mà chẳng thèm đoái hoài.”
“Thế nên mới nói, nàng ta là kẻ đanh đá, cay nghiệt, Tam thiếu gia bị đánh chính là do Ngũ tiểu thư xúi giục đấy.”
Bán Hạ nghe rõ từng lời, nhưng vẫn lạnh nhạt xem như không nghe thấy. Đám hạ nhân kia vừa thấy nàng bước vào, lập tức ngưng bặt miệng lưỡi, cúi đầu im thin thít đi làm việc.
“Tiểu thư, bọn họ thật quá đáng mà! Người rõ ràng có lòng tốt.” Thược Dược bất bình thay cho Bán Hạ.
Bán Hạ chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Đường dài mới rõ sức ngựa, ngày lâu mới tỏ lòng người. Có những chuyện không thể vội vàng được.”
Tần Nhược Liễu đứng ở xa thấy rõ, cũng thầm ghi nhớ trong lòng. Đồng thời nàng hiểu ra, Ngũ tiểu thư này sống trong phủ dường như cũng chẳng được dễ chịu gì cho cam.
Đi tới cửa tiểu viện của mình, Bán Hạ vừa định đẩy cửa bước vào, liền bị người lớn tiếng ngăn lại.
“Đứng lại!”
Một tiếng quát lạnh, khiến Bán Hạ phải ngoảnh đầu nhìn sang. Đập vào mắt nàng là bóng dáng một thiếu niên cao ráo tuấn tú nhưng hơi gầy.
Nhị ca – Lương Khương?
Kiếp trước nàng gặp lại nhị ca là trong tiệc cập kê, sao kiếp này lại sớm hơn rồi?
Nàng vừa định mở miệng gọi hắn, lại chợt nhớ ra kiếp này mình chưa từng gặp qua nhị ca, bây giờ không thể chủ động mở lời trước.
“Ngươi, nha đầu này, có biết ta là ai không?”
Lương Khương ngẩng cao đầu, vẻ mặt ngạo nghễ nhìn chằm chằm Bán Hạ, ánh mắt như muốn soi thủng người nàng.
Nàng nhớ rõ kiếp trước, nhị ca vì đi tìm quà sinh nhật cho nàng mà đến muộn. Còn nàng khi ấy bị Thanh Đại xúi giục, nổi giận giữa đám đông mà ném mạnh món quà của nhị ca – một nhánh san hô đỏ quý hiếm từ Nam Hải.
Mãi sau đó nàng mới biết, nhị ca vì muốn có được lễ vật đó đã mang tiếng trộm cắp, bị người ta bắt giữ, thanh danh tan nát, cuối cùng phải vào ngục chịu khổ.
Giờ đây gặp lại nhị ca, mắt nàng thoáng ửng đỏ, nhưng nàng vội vã nén xuống sự đau lòng, nhẹ nhàng mở lời: “Công tử trong phủ cũng chỉ vài người, nhìn công tử lớn tuổi hơn ta, hẳn là ca ca của Bán Hạ rồi.”
Lương Khương nhìn dáng vẻ ôn nhu dịu dàng của Bán Hạ, thái độ lại hiền hòa cung kính, không khỏi nghi hoặc trong lòng.
Theo lời Thanh Đại và Tam đệ mô tả, nha đầu muội muội này phải là kẻ chanh chua hung dữ, lòng dạ hiểm độc như rắn rết mới đúng chứ?
Nhưng mà...
Ngay khi Lương Khương còn đang chần chừ, Bán Hạ nhanh chóng nói: “Ca ca đã tới đây rồi, không bằng vào viện ngồi một lát đi?”
Lương Khương vừa định bước vào, liếc thấy trong sân cỏ dại mọc đầy, bụi bẩn khắp nơi, lập tức lộ ra vẻ ghét bỏ mà dừng chân, nhíu mày khó chịu nói: “Mẫu thân cũng thật quá đáng, sao lại để muội ở chỗ tồi tàn thế này?”
“Chuyện này không trách mẫu thân được. Là muội tự mình muốn đổi viện tử với tỷ tỷ mà.”
Lương Khương nghe vậy thì càng thêm khó hiểu: “Muội đổi viện tử với tỷ tỷ sao?”