Chương 31: Tiểu thư nhà Ngự sử (2)

Thấy bản thân bị cười chê trước mặt bao người, Đinh Sương liền tức giận quát lớn: “Ai cho các ngươi cười? Cha ta chính là Ngự sử đại nhân, các ngươi dám cười nhạo ta, có tin ta bảo cha ta đem tất cả các ngươi nhốt hết vào đại lao không hả?”

Bán Hạ nhẹ giọng nói một câu đầy châm biếm: “Vị Ngự sử đại nhân này đúng là bận rộn thật đấy, ngay cả những người cười với Đinh tiểu thư cũng phải bắt giam hết.”

Chỉ một câu nói, đã khiến Đinh Sương lập tức không còn mặt mũi, vừa xấu hổ vừa giận không thôi.

Tiểu tướng quân Quân Hàn không nhịn được nữa, lên tiếng nói: “Tính tình đại tiểu thư này của ngươi thật nên sửa đổi đi. Ngươi cứ thế này, sau này ai dám cưới ngươi?”

Đinh Sương nghe tiểu tướng quân nói thẳng ngay trước mặt mọi người như vậy, lập tức đỏ hoe mắt, cảm thấy vô cùng oan ức.

“Tiểu tướng quân, sao huynh lại nói ta như vậy?” Nước mắt nàng ta gần như sắp rơi xuống, vừa nói vừa trừng mắt nhìn Quân Hàn.

Quân Hàn từ nhỏ lớn lên nơi quân doanh, chưa từng biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc, nói thẳng chẳng chút nể nang: “Ngươi năm nay chắc cũng mười chín rồi nhỉ, đến nay vẫn chưa có ai cưới, trong lòng không tự biết vì sao à?”

Một câu này khiến Đinh Sương bật khóc vì tức giận. Nàng ta chỉ thẳng vào Quân Hàn, vừa khóc vừa mắng: “Cho dù cha ngươi là Trấn Quốc Đại tướng quân, ông nội ngươi là Đại nguyên soái đi nữa, ngươi cũng không thể ức hϊếp ta như vậy được!”

Quân Hàn hơi nhíu mày, không hiểu nổi. Rõ ràng hắn chỉ nói sự thật, nữ nhân này khóc cái gì chứ?

“Tất cả là do ngươi hết! Đều tại ngươi, đồ nữ nhân xấu xí! Cũng chẳng soi lại bản thân xem ngươi có bộ dạng gì! Một kẻ quê mùa nghèo kiết xác, cửa hiệu Thiên Hòa này đâu phải nơi cho loại người như ngươi bước vào?”

Đinh Sương biết không thể làm gì Quân Hàn, đành trút hết giận dữ lên người Bán Hạ.

Mọi người lần nữa hướng ánh mắt về phía Bán Hạ, lập tức xì xầm bàn tán:

“Cùng là tiểu thư phủ Hầu, sao chênh lệch lớn quá vậy, nhìn xem vị Ngũ tiểu thư này ăn mặc quê mùa làm sao.”

“Đúng đó, dung mạo thì chẳng thể nào sánh nổi với vị mỹ nhân đệ nhất là Thanh Đại tiểu thư kia được. Thanh Đại tiểu thư đẹp như hoa, còn Ngũ tiểu thư này chẳng khác nào một cục bùn dưới ruộng.”

“Dù sao cũng mới từ quê lên, không biết ăn vận cũng là bình thường thôi. Nhìn xem, ở quê lâu ngày, làn da cũng thô ráp hẳn đi rồi. Chưa kể, ngoại tổ phụ Thanh Đại tiểu thư là Kim môn Công hầu, tiểu di lại là quý phi được sủng ái trong cung. Còn mẫu thân của Ngũ tiểu thư bất quá chỉ là một nha đầu được phủ Dược Hầu nuôi dưỡng từ nhỏ, chẳng có thế lực ngoại thích nào nâng đỡ, lấy gì mà so với Thanh Đại tiểu thư đây?”

Mỗi người một câu, những lời cay nghiệt khinh miệt ấy như những mũi dao nhọn đâm thẳng vào người Bán Hạ.

Đinh Sương nghe vậy cuối cùng cũng thấy hả giận, lại lên giọng nói tiếp: “Thanh Đại tiểu thư và ta chính là bạn bè thân thiết, nàng ấy dung mạo, phẩm hạnh đều hơn xa vị Ngũ tiểu thư này không biết bao nhiêu lần. Không cùng một mẫu thân sinh ra, khác biệt quả là lớn thật!”

“Tiểu thư, chúng ta có nên xuống dưới xem thử không?” Lúc này trên lầu hai, nha hoàn thân cận của Thanh Đại là Bạch Chỉ đang báo lại mọi chuyện xảy ra dưới lầu.

Thanh Đại khóe môi khẽ nhếch, cười lạnh một tiếng: “Loại người bùn đất quê mùa như nó bị sỉ nhục vài câu, coi như vẫn còn giữ thể diện cho nó rồi. Xuống đó làm gì, tiệc cập kê của ta nhất định phải là người nổi bật nhất, mau qua đây chọn kiểu áo giúp ta đi.”

Tầng hai hiệu vải Thiên Hòa đều là y phục may sẵn, bất luận kiểu dáng hay phối hợp đều theo mẫu mã thịnh hành nhất hiện nay, nghe nói tất cả đều do Mặc Thương công tử của Thiên Cơ các đích thân thiết kế.

Dĩ nhiên giá tiền cũng đắt đỏ vô cùng, một bộ quần áo thôi cũng có thể lên tới ngàn lượng bạc, người thường tuyệt đối chẳng thể nào mặc nổi.

Quân Hàn nhìn thấy mọi người chế giễu Bán Hạ như vậy, vốn định nói đôi câu, nhưng chợt nhớ tới hôm đó ngựa hoảng loạn, nàng chẳng hề bối rối chút nào, nên bỗng dưng muốn xem lần này nàng sẽ ứng phó ra sao.

Bán Hạ vẫn điềm tĩnh như nước, nghe những lời ác ý kia cứ như không hề nghe thấy.

Thược Dược bên cạnh thì tức đến đỏ cả mắt, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, dáng vẻ như thể chỉ cần có cơ hội là sẽ lập tức lao ra, đánh một trận ra trò với mấy người dám nói xấu tiểu thư nhà mình.

Thế nhưng Bán Hạ lại hoàn toàn làm lơ tất cả, chỉ nhẹ nhàng bước ngang qua đám người kia, tự mình chọn lựa mấy cuộn vải vừa ý.