Chương 30: Tiểu thư nhà Ngự sử (1)

“Mau nhìn kìa, người kia mặc đồ quê mùa nghèo nàn chưa kìa.” Một giọng nữ có phần cay nghiệt bất ngờ vang lên, lọt vào tai mọi người.

Trong cửa hiệu vải Thiên Hòa, tất cả đều đồng loạt hướng ánh mắt về phía Bán Hạ vừa mới bước vào, ai nấy đều lộ vẻ khinh thường rõ rệt.

Bán Hạ chẳng thèm quan tâm, tự mình đi chọn lựa mấy loại vải vừa hợp người lại không quá đắt.

“Đinh tiểu thư, nàng ta hình như là vị tiểu thư vừa từ quê trở về phủ Dược Hầu thì phải.” Một nữ tử khác nhìn về phía Bán Hạ, thấp giọng nói với người vừa lên tiếng chê cười kia.

Đinh Sương, con gái của Đinh Ngự sử, trong nhà có hai huynh trưởng, nhưng chỉ có một mình nàng là nữ nhi, từ nhỏ được nuông chiều sinh ra tính tình ngang ngược kiêu căng.

Kiếp trước, Đinh Sương được gả cho đại ca, cùng Thanh Đại vô cùng thân thiết, chính nàng ta đã xúi giục đại ca cấu kết với Tứ hoàng tử tạo phản, khiến đại ca cuối cùng phải chịu kết cục bi thảm bị chém đầu.

“Hừ! Muội muội của Thanh Đại đây ư? Thật là vừa xấu vừa tầm thường, mặc đồ lại quê kệch như vậy, thật mất hết thể diện của Dược Hầu gia.”

Đinh Sương nói xong, vẻ mặt đầy khinh thường xoay người đi, giống như Bán Hạ là thứ rác rưởi bẩn thỉu, không đáng nhìn tới.

Thược Dược thấy vậy liền tức giận không chịu nổi, lớn tiếng nói: “Ngươi cũng coi như là tiểu thư khuê các, vậy mà mở miệng toàn lời thô tục, thật làm mất mặt phụ mẫu ngươi quá rồi.”

Đinh Sương lập tức nổi giận, chỉ vào mặt Thược Dược quát lớn: “Ngươi là con nha hoàn thấp hèn mà cũng dám mắng ta sao?”

Thược Dược vốn lớn lên ở nông thôn, từ nhỏ đã quen tai quen mắt với cảnh mấy bà chanh chua cãi nhau ngoài chợ, làm sao có thể để bản thân chịu thiệt được: “Ai lên tiếng thì người ấy nhận, người có giáo dưỡng sẽ chẳng bao giờ trước mặt mọi người hạ nhục kẻ khác.”

Đinh Sương từ trước tới giờ chưa từng phải chịu nhục như vậy, liền lập tức chỉ vào Thược Dược hét: “Vả miệng cho ta, đánh chết con tiện tỳ này.”

Bán Hạ hơi híp mắt, giọng nói thanh lạnh mà sắc bén vang lên: “Ai dám động tới người của ta, chết.”

Một câu nhẹ nhàng, lại khiến nha hoàn vừa chuẩn bị ra tay kia sợ đến đứng sững tại chỗ, không dám động đậy.

Đinh Sương giận tím mặt: “Ngươi dọa ai chứ? Ngươi dám gϊếŧ người ngay giữa thanh thiên bạch nhật sao, ta chẳng tin!”

Bán Hạ không nói lời nào nữa, chỉ lạnh lùng rút xuống cây trâm bạc đang cài trên tóc mình: “Vật này mà cắm vào cổ họng, tất chết không nghi ngờ gì.”

Vẻ mặt nàng thoạt nhìn vô cùng bình thản, nhưng ánh mắt lạnh lùng như muốn xuyên thấu xương người khác.

Nàng bước tới một bước, nhìn thẳng nha hoàn kia, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi có muốn thử xem không?”

Nha hoàn kia sợ đến mức vội vã lui về phía sau một bước, nấp ngay sau lưng Đinh Sương.

Đinh Sương cũng hoảng hốt, bỗng dưng thấy một bóng người, lập tức chạy đến hét lớn: “Tiểu tướng quân cứu mạng! Có người muốn gϊếŧ người!”

Quân Hàn vốn chỉ đi ngang qua, nghe thấy tiếng kêu liền dừng chân, ngay lập tức bị Đinh Sương kéo vào trong hiệu vải Thiên Hòa.

Đinh Sương chỉ thẳng vào Bán Hạ, la lớn: “Tiểu tướng quân, nàng ta muốn gϊếŧ người.”

Quân Hàn theo hướng ngón tay của Đinh Sương nhìn sang, nhanh chóng nhìn thấy Bán Hạ.

Lúc này, cây trâm bạc đã được Bán Hạ ung dung cài lại trên tóc, nàng đứng đó bộ dáng vô tội, mặc người quan sát.

Quân Hàn hơi ngẩn ra một chút, nhìn Đinh Sương đang hùng hổ buộc tội: “Ngươi nói vị Ngũ tiểu thư phủ Dược Hầu muốn gϊếŧ người?”

Đinh Sương vội vã gật đầu khẳng định: “Phải, phải, tất cả mọi người ở đây đều tận mắt nhìn thấy cả!”

Bán Hạ chỉ nhẹ nhàng cúi người hành lễ: “Tiểu tướng quân an hảo.”

Quân Hàn khóe môi hơi cong lên, trong ánh mắt đầy ý trêu tức.

“Ngươi muốn gϊếŧ người sao? Gϊếŧ ai đây?”

Bán Hạ không giận cũng không vội, điềm tĩnh đáp lời: “Tiểu tướng quân có tận mắt thấy ta gϊếŧ người, hay trên tay tiểu nữ có hung khí gϊếŧ người nào hay không?”

Quân Hàn nhìn đôi tay trống trơn của Bán Hạ, lại nhìn sang vẻ kích động thái quá của Đinh Sương, sắc mặt lập tức lộ vẻ không vui: “Đinh tiểu thư, ngươi không bằng không chứng đã vu oan cho người khác, thật chẳng ra thể thống gì cả.”

Đinh Sương giận muốn chết, lập tức chỉ vào cây trâm trên đầu Bán Hạ nói: “Cây trâm bạc trên đầu nàng ta chính là chứng cứ rõ ràng, sao có thể gọi là không chứng cứ được chứ!”

Bán Hạ mỉm cười nhẹ nhàng: “Nếu nói vậy, Đinh tiểu thư cài đầy đầu trâm vàng ngọc ngà châu báu, chẳng phải cũng toàn là hung khí sao? Không biết tiểu thư cài đầy đầu như vậy, có phải muốn gϊếŧ sạch tất cả mọi người chúng ta hay chăng?”

Bán Hạ vừa dứt lời, mọi người xung quanh mới chú ý đến đầu tóc Đinh Sương quả thực là cài đầy đủ thứ trâm hoa châu báu lộng lẫy, như muốn đem tất cả đồ trang sức trong nhà cài hết lên đầu vậy.

Trang sức của nàng ta vốn đã rườm rà, nay bị người khác nói thẳng ra như vậy lập tức khiến mọi người cười vang thành tiếng.