Chương 28: Kim thị chèn ép (1)

Bán Hạ hơi nheo mắt, nhìn cảnh tượng mẫu tử tình thâm trước mặt, nhưng trong lòng lại âm thầm đau xót.

Kiếp trước nếu không phải bốn huynh muội nàng bị vẻ giả tạo của Kim thị lừa gạt, làm sao lại rơi vào kết cục thảm thương đến vậy.

Kim thị liếc nhìn Bán Hạ vẻ lạnh nhạt, biết rõ nàng chính là người chủ động yêu cầu nghiêm trị Thương Thuật, nên cố tình khıêυ khí©h quan hệ huynh muội hai người.

Vì thế, bà ta cố ý nói: “Bán Hạ, con mau xin phụ thân tha cho Tam ca của con đi!”

“Thưa mẫu thân, có lỗi thì phải chịu phạt. Phụ thân không sai, Tam ca cũng nên bị giáo huấn một lần.”

Quả nhiên, lời này của Bán Hạ làm Thương Thuật tức giận đến mất kiểm soát, hắn bật dậy, chỉ thẳng vào nàng mà hét lớn:

“Ngươi rốt cuộc có phải là muội muội ruột của ta không, tại sao vừa về đây đã muốn hại ta?”

Bán Hạ lạnh lùng nhìn vị ca ca không nên thân này, lòng thầm than nhẹ. Là hại hắn hay là thương hắn, tương lai chắc chắn hắn sẽ hiểu rõ.

Dược Hầu tức giận tột độ, chỉ vào Thương Thuật mà mắng:

“Ngươi, ngươi đúng là thứ chẳng biết tốt xấu! Người đâu, đánh, đánh thật mạnh vào cho ta!”

Tiếp theo, mấy tên gia đinh lập tức bước tới, giữ chặt Thương Thuật lại. Rồi trong viện vang lên tiếng roi đánh mạnh.

“Ai da, ai da…” Tiếng Thương Thuật kêu la thảm thiết, ngay lập tức truyền khắp cả sân viện.

“…”

Buổi chiều, Bán Hạ khẽ ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chẳng bao lâu sau, Thược Dược chạy vào bực tức nói:

“Tiểu thư, bọn họ thật quá đáng mà, rõ ràng chưa hề phát bạc tháng này, thế mà cứ nhất quyết nói là đã đưa rồi!”

Thấy Thược Dược tức giận đến đỏ bừng cả mặt, Bán Hạ chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Đời này, vì sự thay đổi của nàng, rất nhiều chuyện cũng theo đó mà thay đổi.

Ví như kiếp trước, Kim thị vì muốn nàng trở nên ngang ngược kiêu căng nên thứ gì cũng cho nàng tốt nhất, bạc tháng chưa từng thiếu dù chỉ một đồng.

Thế nhưng bây giờ lại bắt đầu chèn ép, cố ý giữ lại tiền bạc, muốn dùng bạc để khống chế nàng.

“Tiểu thư, giờ làm sao đây, hay là chúng ta đi tìm lão gia tố cáo nhé!”

Bán Hạ mở mắt ra lắc đầu: “Nếu bà ta đã dám giữ lại bạc tháng của ta, thì nhất định đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ rồi. Chúng ta mà đi lúc này chắc chắn sẽ trúng phải bẫy của bà ta.”

“Nhưng nếu không có bạc, thì chúng ta lấy gì mà sống qua ngày đây?”

Thược Dược ngơ ngác gãi đầu, nhìn nàng đầy bối rối.

“Tiểu thư, em vừa tới nhà bếp lĩnh phần lương thực, rau củ, thịt cá của tháng này, nhưng nhà bếp lại nói đã lĩnh rồi.”

Hương Trúc hầm hầm bước vào, tay còn cầm một tờ giấy nhỏ.

Bán Hạ nhận lấy tờ giấy nhìn qua, phía trên quả nhiên chính là chữ ký của nàng không sai.

Nàng nhíu chặt đôi mày, giấy tờ và sổ sách trong phủ đều có ký hiệu đặc biệt.

Nàng nhớ rõ khi còn ở quê, Kim thị từng dụ dỗ nàng viết đầy cả một xấp giấy ký tên. Hóa ra từ lâu bà ta đã chuẩn bị sẵn hai con đường, đề phòng một ngày nào đó nàng không còn nghe lời nữa.

Nhớ tới đây, nàng lại càng căm hận chính mình trước kia quá ngu ngốc.

“Tiểu thư, hay là chúng ta tìm lão phu nhân giúp đỡ, không thì cứ tìm lão gia nói rõ chuyện này đi.” Thược Dược sắp phát khóc vì lo lắng.

“Không được đi. Món nợ này, bây giờ chỉ có thể tạm thời nuốt xuống mà thôi.”

“…”

“Người nói xem, con tiện nhân Bán Hạ kia có mắc bẫy không đây?” Thanh Đại vừa bóp vai cho Kim thị, vừa nũng nịu hỏi.

Kim thị vỗ nhẹ lên tay con gái, thản nhiên nói: “Cứ yên tâm, giờ nó chỉ có hai con đường, một là đến tìm lão phu nhân hoặc lão gia làm ầm lên, hai là cứ vậy mà nhịn đói thôi.”

“Nương à, vậy người không dùng cách nuông chiều nó nữa sao?”

Nghe vậy, Kim thị giận dữ cầm ngay cái chén trà ném xuống đất vỡ tan: “Cái thứ không biết tốt xấu ấy, mềm cứng đều chẳng chịu nghe! Nếu đã thế, cứ để nó nếm thử mùi đau khổ một phen đi!”

“Tần ma ma, mọi thứ chuẩn bị ổn thỏa cả rồi chứ?”

Tần ma ma lập tức cung kính đáp lời: “Phu nhân yên tâm, chỉ cần tiểu thư Bán Hạ kia dám đến cáo trạng với lão phu nhân hay lão gia, chắc chắn không thoát khỏi tội danh trộm cắp tiền bạc, vật dụng trong phủ đem đi tặng người ngoài.”

Kim thị hài lòng gật đầu: “Chỉ cần ả tiện nhân ấy dính lấy cái tội danh trộm cắp, đời này nó cũng đừng mong ngẩng đầu lên được nữa, ha ha ha…”

“…”