Mai thái phó lắc đầu: “Dược Hầu à, ngươi chí ít cũng có bốn trai hai gái, con cháu đầy đàn, thế nào chẳng tìm ra một người vừa ý. Nhìn lại ta xem, chỉ có một trai một gái, cả hai đều chẳng khiến người ta an tâm chút nào.”
Dược Hầu lại khách khí đáp: “Thái phó lo lắng quá rồi. Tiểu quận gia và quận chúa nhà ngài, dù sao cũng là cành vàng lá ngọc, được Trưởng công chúa che chở, Hoàng thượng lại hết lòng sủng ái, cuộc đời này đương nhiên giàu sang phú quý, cần chi phải lo lắng chứ?”
Nghe phụ thân nói vậy, Bán Hạ không nhịn được liền bật cười.
Mai thái phó lập tức bị tiếng cười nhẹ ấy thu hút, quay sang hỏi: “Bán Hạ, con có ý kiến gì khác với cha con hay sao?”
Đột nhiên bị gọi tên, Bán Hạ hơi bối rối, cúi đầu nói: “Tiểu nữ ngu dốt, không dám tùy tiện bàn luận chuyện nhà Thái phó.”
Nghe lời này, Mai thái phó hài lòng khẽ gật đầu. Nhưng ông vẫn kiên trì nói:
“Bán Hạ à, giờ đây Mai bá bá rất muốn nghe thử ý kiến của con, coi như là kiểm tra một chút được không?”
Bán Hạ hiểu rõ, nếu đã nói như vậy, dù nàng nói gì cũng sẽ không bị bắt lỗi. Thái phó đã chu toàn như vậy, nàng cũng chẳng giấu giếm nữa.
Nàng khẽ cười nói: “Thái phó bá bá, Bán Hạ cho rằng con người sinh ra đã hưởng giàu sang tuy là chuyện tốt, nhưng không bằng tự mình vươn lên mới thực sự an ổn. Đời người không thể nào mãi mãi thuận buồm xuôi gió, ai có thể đảm bảo ân sủng sẽ luôn luôn tồn tại, kéo dài mãi mãi đây?”
Dược Hầu nghe con gái nói lời thật lòng, lập tức bị dọa sợ, vội vàng quát nhẹ:
“Con nói linh tinh gì vậy, con thì hiểu cái gì chứ?”
Mai thái phó suy tư giây lát, nghe Dược Hầu trách mắng thì lập tức lên tiếng:
“Hầu gia không cần như vậy, nha đầu này nói không sai.”
Bán Hạ nhẹ nhàng hướng Mai thái phó khẽ cúi đầu cảm tạ, sau đó tiếp tục ngồi yên ngoan ngoãn bên cạnh.
Dược Hầu vội vàng cười làm lành: “Tiểu nữ mới vừa cập kê, không hiểu chuyện, nếu có nói sai chỗ nào, mong Mai thái phó bỏ qua cho.”
Mai thái phó lắc đầu đáp: “Hầu gia à, nha đầu này nói rất đúng. Con người nào có thể cả đời hưởng thụ ân sủng được chứ? Nếu một ngày ân sủng không còn, con cái lại chẳng chịu vươn lên, thì gia sản có lớn đến mấy cũng sẽ bị phá sạch mà thôi.”
Dược Hầu không nói thêm gì nữa, trong lòng thấm thía vô cùng. Mấy đứa con trai của ông nào chẳng khiến ông phiền não.
Hầu lão phu nhân vui vẻ vỗ nhẹ tay Bán Hạ, trong lòng vô cùng đắc ý. Đứa cháu gái này của bà tốt hơn gấp mười lần so với những lời đồn bên ngoài.
Mai thái phó cùng Dược Hầu hàn huyên thêm đôi ba câu liền cáo từ ra về, chuyến này vốn dĩ chỉ là đến tạ lỗi.
Lúc rời đi, Mai Tử Sơ đi ngang qua người Bán Hạ, hạ thấp giọng thì thầm:
“Khá lắm, biết giả bộ ghê thật! Nha đầu, món nợ của hai ta, tiểu gia ta ghi nhớ rồi đấy!”
Bán Hạ im lặng không nói nổi. Rõ ràng là hắn tự chơi gian lận, lại còn quay sang trách nàng, nam nhân này đúng là có bệnh mà!
Sau khi tiễn cha con Mai thái phó đi rồi, Dược Hầu lập tức ban lệnh:
“Người đâu, trói tam thiếu gia lại, đánh thật mạnh vào!”
Thương Thuật nghe xong lập tức nhảy dựng lên kêu lớn: “Cha, cha không thể đánh con, cha ơi con sai rồi, con biết lỗi rồi!”
Kim thị lập tức lên tiếng cầu xin: “Lão gia, Thương Thuật không còn mẹ ruột, vốn đã đáng thương rồi, ngài…”
“Câm miệng!” Kim thị chưa kịp nói xong đã bị Dược Hầu quát lớn chặn lại.
Những lời của Bán Hạ vừa rồi đều đã lọt vào tai ông, nếu còn không nghiêm khắc quản giáo, e rằng sau này sẽ gây ra đại họa.
Bị quát lớn như thế, Kim thị giật mình hoảng hốt, lần đầu tiên Dược Hầu lại dùng thái độ này, trước mặt người hầu lớn tiếng với bà như vậy.
“Người ta nói từ mẫu hại con chính là nói ngươi, ngươi…”
Kim thị lập tức lệ tuôn lã chã, ra vẻ bị oan ức vô cùng, muốn tiếp tục khuyên ngăn nhưng lại chẳng dám nói tiếp.
Bán Hạ trong lòng lạnh lùng cười nhạo, đây thì liên quan gì đến từ mẫu? Đây rõ ràng là nâng cao rồi đẩy xuống vực sâu, chính là cách hại người thâm độc nhất.
Thương Thuật thấy mẫu thân mình bị phụ thân quát mắng, lập tức bất mãn hô lớn:
“Cha, cha đừng mắng mẹ con nữa, có gì cứ trút hết lên đầu con đây này!”
Kim thị cũng lập tức quỳ xuống bên cạnh Thương Thuật, vẻ mặt hiền từ, nức nở khóc lóc nói:
“Lão gia, ngài muốn đánh thì cứ đánh thϊếp đi, đừng đánh con mà, hu hu hu...”