Chương 26: Thanh Đại bị ghét bỏ (1)

Hầu lão phu nhân trong lòng vô cùng đắc ý, vội vàng nói: “Mai thái phó đích thân tới đây, quả thật là quý khách, há lại có thể để ngài đứng mãi ngoài cửa thế này được?”

“Thất lễ rồi, thật thất lễ, mời Mai thái phó vào trong, mau mau, mời ngài vào trong.”

Dược Hầu lập tức phản ứng, mời Mai thái phó tiến vào phòng khách ngồi xuống.

Bán Hạ vẫn luôn đoan đoan chính chính ngồi cạnh tổ mẫu, dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng.

Ngồi bên cạnh Mai thái phó, Mai Tử Sơ khẽ híp mắt, nhìn chăm chăm vào nàng Bán Hạ nhu thuận kia.

Hàng mày hắn bất giác hơi nhíu lại. Nữ nhân trước mặt đây có đúng là người hung hăng dữ tợn đêm qua chăng?

Bây giờ nàng dịu dàng ngoan hiền như thế, hoàn toàn chẳng giống chút nào với người hôm qua dám lớn tiếng quát tháo, vạch trần hắn!

Bán Hạ đương nhiên cũng nhận thấy ánh mắt dò xét của Mai Tử Sơ, trong lòng nàng lúc này chỉ muốn lao tới tặng hắn một cái tát cho hả giận.

Nhưng trước mặt tổ mẫu và phụ thân, hình tượng ngoan ngoãn này nhất định không thể sụp đổ, thế là nàng đành tiếp tục ngồi yên tĩnh, ngoan ngoãn.

Thanh Đại thì khác hẳn, nhìn Mai Tử Sơ với ánh mắt sáng rực, si mê không che giấu nổi.

May sao hôm nay nàng ta đã đặc biệt trang điểm tỉ mỉ. Người trước mặt đây chính là Tiểu quận gia đó, nếu như lọt vào mắt hắn, tương lai chẳng phải nàng sẽ trở thành Quận phi của Mai gia sao?

Nghĩ tới đây, cả người nàng ta liền kích động. Trong lòng thầm nghĩ, bằng nhan sắc đệ nhất mỹ nhân kinh thành này của nàng, chẳng lẽ còn có nam nhân nào không động lòng hay sao?

“Tiểu quận gia, hôm qua ca ca đã thất lễ với quận gia, Thanh Đại thay ca ca xin lỗi tiểu quận gia một tiếng.”

Thanh Đại nhẹ nhàng bước tới, cúi người hành lễ trước mặt Mai Tử Sơ.

Mai Tử Sơ hơi nhíu mày, liếc mắt nhìn Thanh Đại đang chắn trước mặt, vẻ mặt rõ ràng rất mất kiên nhẫn.

Mai thái phó bên cạnh thong thả nhấp một ngụm trà, khóe mắt liếc qua cảnh tượng này, trong lòng hiểu rõ.

Nữ nhân muốn trèo cao thì chẳng thiếu, thiên kim của phủ Dược Hầu như thế này cũng chẳng phải chuyện đáng ngạc nhiên.

Dược Hầu thấy Thanh Đại trước mặt mọi người hành xử như vậy, cảm giác mất mặt vô cùng, sắc mặt lập tức khó coi.

Mai Tử Sơ hoàn toàn không thèm để ý tới Thanh Đại, lạnh nhạt nói thẳng: “Ngươi đang chắn tầm mắt của bổn thiếu gia rồi.”

Thanh Đại biến sắc, không ngờ rằng Mai quận gia nhìn thấy nàng mà chẳng lộ ra chút kinh diễm nào, trái lại còn thể hiện rõ ràng sự chán ghét.

“Thanh Đại, Thanh Đại không cố ý, mong tiểu quận gia tha tội.”

Vừa nói, nàng ta vừa cố ý ngẩng khuôn mặt mình lên, lộ ra đôi mắt long lanh ngấn nước, làm ra vẻ đáng thương, mong hắn có thể nhìn rõ dung nhan mỹ lệ của nàng.

Nhưng Mai Tử Sơ vốn nổi tiếng là người tính khí thất thường. Thanh Đại càng làm ra bộ dạng này, hắn càng chán ghét khó chịu.

Hắn lập tức mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Ngươi chẳng phải vừa nói không cố ý hay sao? Vậy còn không mau tránh ra đi, cố ý ngẩng đầu như vậy thì hết chắn tầm mắt ta chắc?”

Thanh Đại bị nói thẳng mặt, lập tức mất hết thể diện, trước bao nhiêu con mắt đang nhìn, nàng ta quả thật mất mặt vô cùng.

Dược Hầu sắc mặt u ám, lập tức quát mắng: “Còn không mau lui xuống, đứng ngây ra đó làm gì nữa?”

Thanh Đại từ nhỏ tới lớn đều được nuông chiều hết mực, giờ đây trước mặt mọi người bị làm nhục như vậy, dĩ nhiên không chịu nổi.

Thanh Đại lập tức ôm mặt, khóc lóc chạy ra ngoài, Kim thị nhìn theo vừa đau lòng vừa sốt ruột.

Bán Hạ khẽ chau mày khó hiểu. Nàng nhớ rõ đời trước, Mai Tử Sơ si mê Thanh Đại đến chết đi sống lại. Trước ngày nàng xuất giá, nàng còn nghe nói vì Thanh Đại, Mai Tử Sơ đã xin hoàng thượng ban cả tòa thành Đào Hoa, chỉ để xây cho Thanh Đại một tòa cung điện khổng lồ.

Nhưng tại sao đời này, Mai Tử Sơ vừa thấy Thanh Đại lại chẳng hề tỏ vẻ say mê như kiếp trước?

Bán Hạ đang suy nghĩ miên man thì nghe Mai thái phó nói:

“Xem ra đứa con này của ta, cũng là do được nuông chiều thái quá, chẳng khác nào tam công tử nhà ngươi.”

Dược Hầu khiêm tốn đáp lời: “Tiểu quận gia đây tuổi trẻ tài cao, nào có thể so với mấy đứa nghịch tử bất thành khí của ta.”

Mai thái phó thở dài. Sao ông không biết lời này của Dược Hầu chỉ là khách sáo được chứ? Con trai mình thế nào ông rõ hơn ai hết mà.