Chương 25: Thái phó nhận lỗi (2)

Nói xong, Dược Hầu liền nhìn quản gia, sắc mặt mất vui trách mắng: “Thái phó tới phủ, sao không bẩm báo trước, thật quá thất lễ.”

Quản gia vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Lão gia, là thuộc hạ sơ suất, mong lão gia trách phạt.”

Bán Hạ đứng một bên, trong lòng cười lạnh tự nhủ thầm người này rõ ràng là cố tình.

Kim thị sớm đã đoán được hôm nay Mai Thái phó sẽ tới cửa nhận lỗi, nên mẹ con hai người mới cố tình diễn vở kịch tình cảm vừa rồi, mục đích cũng chỉ là để Mai Thái phó trông thấy mà thôi.

Mai Thái phó lập tức đáp: “Nếu không phải quản gia sơ suất, hôm nay Mai mỗ làm sao có thể được chứng kiến Dược phủ có cô con gái ngoan hiền hiểu chuyện như vậy.”

Nghe Mai Thái phó khen ngợi, Dược Hầu cảm thấy trên mặt cực kỳ hãnh diện.

Mai Thái phó học thức uyên bác, được bổ nhiệm làm Thái tử Thái phó đều dựa vào thực tài chân học, lại rất được Hoàng thượng coi trọng.

“Thái phó quá khen rồi, tiểu nữ từ nhỏ lớn lên nơi quê nhà, đâu hiểu được chuyện gì.” Dược Hầu khiêm nhường đáp.

Mai Thái phó hơi ngạc nhiên hỏi lại: “Ý ngài nói, cô nương vừa rồi lấy cây để ví von, giảng giải đạo lý dạy con, chính là cô con gái mới từ quê nhà về đây?”

Dược Hầu cười tươi, gật đầu: “Chính là tiểu nữ Bán Hạ.”

Nói xong liền hướng về phía Bán Hạ đứng xa một chút, vẫy tay: “Bán Hạ, mau qua đây bái kiến Mai Thái phó đi.”

Bán Hạ vốn dung mạo bình thường, dễ khiến người khác bỏ qua. So với Thanh Đại xinh đẹp rực rỡ, nàng quả thật thua kém rất xa.

Nhưng khoảnh khắc Bán Hạ bước ra, khí chất điềm tĩnh nội liễm, ung dung bình thản lại toát ra rõ rệt.

Mai Thái phó chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra sự khác biệt trên người Bán Hạ, khí chất trầm tĩnh sâu lắng này, ngay cả người sống trọn một đời cũng chưa chắc đã có được.

“Ngươi chính là Bán Hạ?” Trong mắt Mai Thái phó tràn đầy sự tán thưởng.

Lúc này, dù Kim thị và Thanh Đại có khéo che đậy đến đâu, trên gương mặt cũng không tránh khỏi xuất hiện vài tia rạn nứt.

Thanh Đại dù sao vẫn còn trẻ, không giữ nổi bình tĩnh, chẳng chờ Bán Hạ mở miệng đã vội vàng bước lên phía trước, chắn ngang trước mặt nàng.

Nàng ta mỉm cười duyên dáng, ra vẻ đại gia khuê tú hành lễ, rồi kéo lấy tay áo Mai Thái phó, làm nũng nói: “Bá bá Thái phó, muội muội Bán Hạ là do con và mẫu thân từ quê đưa về đấy ạ.”

Bán Hạ cười lạnh trong lòng. Thanh Đại lúc này cố làm ra vẻ hoạt bát, nũng nịu, trước mặt người ngoài thực là buồn cười, thất lễ biết bao nhiêu.

Quả nhiên, Mai Thái phó có chút ngẩn người, sau đó liền nhìn sang Dược Hầu, hơi ngượng ngùng cười: “Vị đại tiểu thư này, tính tình khá là hoạt bát.”

Ngay cả kẻ ngốc cũng nghe ra được, đây là lời xã giao miễn cưỡng sau khi cảm thấy xấu hổ.

Thanh Đại kia ngốc nghếch, nghe xong lập tức càng ra vẻ ngây thơ, hồn nhiên, nũng nịu quay sang phụ thân: “Phụ thân, người xem, Mai Thái phó đang khen nữ nhi đấy!”

Dược Hầu lần đầu tiên cảm thấy Thanh Đại, cô con gái mình vẫn luôn thương chiều này, lúc này lại thật chướng mắt vô cùng.

Sắc mặt ông thoáng chút khó coi, chỉ đành cười trừ nói:

“Đại nữ nhi từ nhỏ được ta chiều chuộng sinh hư, ngược lại tiểu nữ từ nhỏ lại thiệt thòi rất nhiều.”

Mai Thái phó không hề liếc mắt tới Thanh Đại thêm một lần, mà nhìn về phía Bán Hạ, dịu dàng hỏi: “Nghe phụ thân ngươi nói, ngươi từ nhỏ lớn lên ở quê nhà, làm thế nào lại hiểu được những đạo lý như vậy?”

Lúc này Bán Hạ mới bước lên, hành lễ chuẩn mực, thần thái không kiêu không nhún, đúng mực đáp:

“Thái phó, tuy Bán Hạ từ nhỏ lớn lên nơi quê nhà, nhưng phụ thân tuy ở xa vẫn luôn săn sóc chu toàn, lễ nghi khuê các, các loại ma ma giáo dưỡng đều chưa từng thiếu sót.”

Dược Hầu nghe vậy cũng hơi ngẩn người. Ông trước giờ nào đã từng mời sư phụ nào cho Bán Hạ đâu, thậm chí suốt mười mấy năm qua, ông đều bỏ mặc chẳng đoái hoài gì tới đứa con gái này.

Bây giờ nghe con gái mình nói vậy, rõ ràng là đang giữ thể diện cho ông, trong lòng không khỏi vừa hổ thẹn lại vừa vui mừng.

Mai Thái phó lại càng thêm khẳng định, cô nương này là một nữ tử tốt. Từng lời nói cử chỉ, từng nét mày nụ cười đều đoan trang nền nã, phong thái thanh nhã, cho dù đem so với các vị công chúa trong cung cũng không hề thua kém chút nào.

Bán Hạ thầm cười khổ, kiếp trước nàng vì muốn gả cho Thái tử Dực, đã ăn biết bao cay đắng khổ cực để học lễ nghi khuê các, chỉ cần có thể khiến Thái tử vui lòng, chuyện gì nàng cũng gắng sức học cho bằng được.

“Dược Hầu, vị tiểu nữ này của ngài thật sự rất giỏi giang, ngài thật đúng là có phúc đấy.”