Chương 24: Thái phó nhận lỗi (1)

“Phụ thân, tổ mẫu, nữ nhi có lời này, không biết có nên nói hay không.”

Lão Hầu phu nhân ánh mắt sáng lên, nhìn sang cháu gái, vỗ vỗ bàn tay nàng dịu dàng nói:

“Có chuyện gì cứ nói, đây đều là người nhà, không cần giữ ý.”

Lúc này Bán Hạ mới chậm rãi mở lời: “Khi còn ở quê, con nghe các cụ già từng nói, việc trồng cây cũng có đạo lý riêng.”

Thanh Đại vừa nghe, trong lòng lập tức khinh bỉ, quả nhiên là kẻ xuất thân thôn quê, nói chuyện lúc nào cũng tầm thường.

“Những cây non khi còn bé, phải thường xuyên cắt tỉa uốn nắn. Nếu không được chăm sóc, cây sẽ mọc cong queo, thậm chí chết yểu. Chỉ có cây được chăm nom tỉ mỉ, mới mọc thẳng tắp, tương lai trở thành đại thụ che trời.”

Kim thị nghe vậy thì có phần mất kiên nhẫn: “Nói nửa ngày trời đều là chuyện cây cối, bây giờ đâu phải lúc nghe ngươi kể chuyện đâu.”

Lão Hầu phu nhân tuy khó chịu với thái độ của Kim thị, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

Bà nhìn Kim thị, nở nụ cười nhẹ nói: “Bán Hạ đã mở lời, cứ để nó nói xong đi.”

Kim thị tuy không hài lòng, nhưng dù sao lão phu nhân cũng là mẹ chồng, hơn nữa trước mặt Dược Hầu, bà không dám công khai chống đối mẹ chồng mình.

Kim thị đành nở nụ cười gượng, nói có chút miễn cưỡng: “Mẫu thân nói rất đúng, Bán Hạ mau nói tiếp đi!”

Lúc này, Bán Hạ mới tiếp tục: “Phụ thân, mẫu thân, kỳ thực việc quản người cũng giống như trồng cây vậy. Phụ thân thử nghĩ, cây không chăm sóc cũng mọc lệch, huống chi con người vốn có tâm trí, biết suy nghĩ. Nếu cứ mãi thả lỏng chiều chuộng, lâu ngày cũng như cây kia, càng lớn càng cong vẹo. Nếu không sớm uốn nắn, sau này hậu họa lan đến cả nhà, hối hận cũng không kịp nữa.”

Dược Hầu nghe xong, lập tức hiểu ra điều gì đó, sắc mặt khẽ biến đổi.

Thấy sắc mặt Dược Hầu đã chuyển biến, Bán Hạ vội bổ sung thêm một câu: “Phụ thân, thương con không phải là nuông chiều, mà là phải dạy dỗ.”

Dược Hầu nhíu chặt mày hỏi: “Thế nào là nuông chiều, thế nào là dạy dỗ?”

“Nuông chiều là con muốn gì cũng đáp ứng vô điều kiện, khiến chúng kiêu căng tùy tiện, làm càn làm bậy, tưởng chừng như thương yêu, thực ra là hại chúng. Còn dạy dỗ, là khi gặp chuyện thì chỉ bảo rõ ràng, chuyện nhỏ thì răn đe, chuyện lớn thì nghiêm trị. Nhìn bề ngoài thì nghiêm khắc vô tình, nhưng thật ra là yêu thương, là đau lòng, là nâng niu dạy bảo.”

“Hay, hay lắm!”

Lời vừa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng vỗ tay liên hồi.

Tất cả mọi người vốn đang trầm mặc nghe lời này, lập tức bị tiếng vỗ tay ấy thu hút, đồng loạt hướng mắt nhìn ra ngoài.

Ngay sau đó, bên ngoài vang lên giọng nói trầm ấm dịu dàng của một nam tử trung niên:

“Hay cho câu ‘yêu thương, đau lòng, nâng niu dạy bảo’! Dược huynh có được cô con gái như vậy, quả thật là phúc khí lớn lao!”

Nghe được giọng nói này, Dược Hầu lập tức đứng dậy ra cửa nghênh đón, trên mặt còn treo nụ cười khách khí:

“Thì ra là Thái tử Thái phó đại giá quang lâm, tại hạ không kịp nghênh đón từ xa, thật thất lễ, thất lễ!”

Kim thị và Thanh Đại vừa nghe, liền vội vàng chỉnh trang lại áo xiêm, lập tức nở ra nụ cười rạng rỡ bước ra cửa đón tiếp.

Lão Hầu phu nhân nắm tay Bán Hạ, thấp giọng căn dặn: “Người này chính là Thái tử Thái phó, phu quân của Trưởng công chúa, là cha của Mai tiểu Quận gia đấy.”

Bán Hạ đương nhiên biết rõ, kiếp trước nàng cũng từng gặp qua cảnh tượng như hôm nay.

Kiếp trước vào lúc này, chân của Tam ca bị Mai tiểu Quận gia đánh gãy, Mai Thái phó liền tới tận cửa tạ tội. Khi ấy, Thanh Đại đã nhân cơ hội diễn ra một màn huynh muội tình thâm trước mặt Thái phó, cố tình thể hiện cảnh nàng ta thương yêu huynh trưởng đến đau lòng.

Về sau, Mai Thái phó vào trong cung liền đem chuyện Thanh Đại thương yêu huynh trưởng, vì huynh trưởng mà quỳ gối cầu xin lan truyền khắp nơi, còn nàng thì vì luôn trách móc Tam ca, nên khiến Mai Thái phó cực kỳ chán ghét.

Thu lại tâm tư trong lòng, Bán Hạ theo tổ mẫu cùng ra đón tiếp Mai Thái phó.

Chỉ là khiến Bán Hạ bất ngờ, bên cạnh Mai Thái phó lúc này còn có Mai Tử Sơ đứng đó.

“Dược Hầu, thật vô cùng áy náy, khuyển tử không hiểu chuyện, suýt nữa gây nên tai họa lớn. Hôm nay Mai mỗ đặc biệt đến đây nhận lỗi.”

Dược Hầu vội vàng xua tay: “Con trẻ đùa nghịch, chuyện nhỏ mà thôi, hà tất Thái phó phải đích thân tới tận đây làm gì.”