Chương 23: Âm thầm bảo vệ (2)

“Tiểu thư!”

Hương Trúc cùng Thược Dược đồng thanh gọi lên một tiếng, cả hai đều bị ánh mắt tràn ngập hận thù của Bán Hạ làm cho giật mình kinh hãi.

Bán Hạ giật mình tỉnh lại, nhanh chóng che giấu hận ý đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng, cố khôi phục thần sắc tự nhiên, nhẹ nhàng nói:

“Không có gì, chỉ là mơ nói lung tung thôi.”

Bán Hạ không nói thêm gì nữa, đứng dậy sửa sang y phục. Các nàng ấy đâu biết thân phận thật sự của Thái tử Dực.

Kiếp trước, ngay trước khi trở về phủ, nàng từng đi tìm Dực ca ca, mãi cho đến khi hoàng thượng ban hôn nàng mới hay thân phận thái tử của hắn.

Kiếp này, nàng nhất định phải tìm mọi cách ngăn cản chuyện ban hôn đó, bi kịch đời trước tuyệt đối không thể tái diễn.

“……”

An Hòa viện.

Bán Hạ vừa mới bước vào đã nhìn thấy tam ca Thương Thuật đang quỳ trong sân.

Thương Thuật vừa thấy nàng vào liền nhăn nhó cầu cứu: “Muội muội tốt của ta, muội phải giúp huynh lần này đó.”

Bán Hạ khẽ thở dài bất đắc dĩ, chỉ nói một câu: “Làm sai thì phải chịu phạt, nam tử hán đại trượng phu, làm được phải chịu được.”

“Ôi trời, muội…” Thương Thuật bị muội muội làm cho nghẹn lời, vừa giận vừa tức.

Thanh Đại ở bên cạnh liền ra vẻ quan tâm, đôi mắt ngấn lệ hỏi: “Tam ca, đầu gối ca quỳ đau không, muội nhất định sẽ cố hết sức cầu xin phụ thân giúp ca.”

Thương Thuật cảm động trong lòng. Đúng là muội muội từ nhỏ cùng nhau lớn lên, còn thân thiết hơn cả muội muội ruột thịt kia nữa.

“Thanh Đại, ca biết muội là tốt nhất mà, đợi ca vượt qua chuyện này rồi, nhất định sẽ càng thêm yêu thương muội.”

Thanh Đại gật đầu, nhẹ nhàng bước vào trong phòng.

Đáy lòng Bán Hạ thoáng lạnh đi, nàng nhất định phải dạy bảo ba người ca ca này thật tốt. Nếu không, thảm cảnh kiếp trước chắc chắn sẽ lại tái diễn.

“Bán Hạ thỉnh an tổ mẫu.”

Bán Hạ vừa quỳ xuống, lão Hầu phu nhân vội vàng đỡ nàng dậy:

“Mau đứng lên, đến đây ngồi bên cạnh tổ mẫu nào. Tổ mẫu nghe nói, hôm qua là con cứu tam ca phải không?”

“Tam ca là ca ca ruột thịt của Bán Hạ, cho dù phải hy sinh tính mạng, con cũng sẽ bảo vệ ca ấy chu toàn.”

Lão Hầu phu nhân hài lòng gật đầu, khen ngợi:

“Thật là đứa trẻ ngoan!”

Chỉ là trong lòng bà vẫn thoáng đau xót. Nha đầu này vốn nên được sống trong nhung lụa, cớ sao lại sinh ra mấy người ca ca chẳng nên thân như vậy?

Cũng là lỗi của bà. Trước kia bà cứ tưởng Kim thị thực lòng thương yêu mấy đứa nhỏ này, nên cũng không can dự quá nhiều. Đến khi nhận ra thì mấy đứa cháu đã hỏng cả rồi, hóa ra là bị bà ta nuông chiều mà thành!

Sắc mặt Dược Hầu rất khó coi, lạnh lùng nói:

“Mẫu thân, lần này Thương Thuật gây ra chuyện lớn như vậy, không thể phạt nhẹ được nữa rồi.”

Lão Hầu phu nhân dù đau lòng, nhưng cũng gật đầu đồng ý:

“Đúng, phải phạt thật nghiêm! Chưa tới hai mươi tuổi đầu đã dám thua bạc đến trăm vạn lượng bạc, về sau còn chẳng phải sẽ gây họa ngập trời, liên lụy đến toàn bộ phủ Dược Hầu ta sao?”

“Ừ.” Dược Hầu khẽ đáp lời, nghiêm giọng nói tiếp:

“Vậy thì đánh năm mươi trượng thật nặng, để nó nhớ kỹ bài học lần này.”

Lão Hầu phu nhân vừa định lên tiếng tán thành, thì Thanh Đại đã vội vàng quỳ xuống đất, nước mắt lưng tròng cầu xin:

“Phụ thân, tam ca sức khỏe yếu, sao chịu nổi năm mươi trượng chứ! Tam ca đã biết sai rồi, cầu xin người tha cho huynh ấy lần này đi ạ!”

Kim thị cũng rơm rớm nước mắt, vẻ đau lòng khổ sở nói:

“Lão gia, nhi tử thành ra thế này, đều là lỗi của thϊếp, người muốn phạt thì cứ phạt thϊếp đây này!”

Sắc mặt lão Hầu phu nhân lập tức sầm xuống. Suốt bao nhiêu năm, mỗi lần mấy đứa nhỏ gây họa đều là Kim thị ra vẻ bao che, mới khiến chúng trở thành như bây giờ. Trong lòng bà tức giận nhưng chẳng thể hiện ra ngoài được.

Dược Hầu tức giận quát:

“Ta biết nàng mềm lòng, nhưng con cái phạm sai lầm không thể không phạt!”

Kim thị liền khóc lóc đáp:

“Phạt, tất nhiên phải phạt rồi, nhưng chúng từ nhỏ không còn mẹ ruột, thϊếp không thương chúng thì còn ai thương đây? Hay là để nó quỳ ở từ đường một tháng, miễn đánh đi được không ạ?”

Quả nhiên vừa nghe nhắc tới người mẹ quá cố của Bán Hạ, Dược Hầu liền dao động không đành lòng.

Lão Hầu phu nhân lo lắng cực độ, nếu lần này còn không phạt, tương lai làm sao mà ổn đây?

Bán Hạ lạnh lùng quét mắt về phía hai mẹ con đang diễn trò kia.