“Chủ tử, đã điều tra rõ ràng rồi.”
Nam tử mặc áo màu nhạt đưa tay nhận lấy mảnh giấy, chăm chú xem qua một lượt.
Trong đáy mắt hắn thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo. Chẳng trách, Mai Tử Sơ kia lại cam chịu nhẫn nhịn như vậy. Nếu chuyện thực sự náo loạn lên, e rằng thanh danh của muội muội hắn cũng chẳng còn giữ được nữa.
“Đi đi, âm thầm bảo vệ Ngũ tiểu thư. Nàng ấy mà chịu dù chỉ nửa điểm tổn thương, thì mang đầu về gặp ta.”
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Tức khắc, Tật Vũ lui ra, âm thầm bám theo bước chân của Bán Hạ.
Người vừa rời khỏi, khóe môi nam tử mặc áo nhạt khẽ cong lên một độ cong đẹp đến câu hồn đoạt phách.
“Nha đầu ngốc, cuối cùng ngươi cũng trưởng thành rồi.”
“……”
Khi về đến phủ, trời đã khuya. Dược Hầu liền sai người đưa Bán Hạ về phòng nghỉ ngơi.
Thương Thuật thì bị nhốt vào nhà củi, chờ trời sáng sẽ xử trí sau.
Biết tin Thương Thuật bình an vô sự trở về, sắc mặt Kim thị liền thay đổi hẳn. Vì sao mọi chuyện lại không diễn ra đúng như bà ta dự liệu chứ?
Nghĩ đến kế hoạch tỉ mỉ chuẩn bị bấy lâu nay đột nhiên thất bại, cảm giác thất vọng cùng căm phẫn trong lòng Kim thị quả thật như muốn bùng nổ, nhưng bà ta cũng chỉ có thể nghiến răng nhịn xuống, chẳng dám làm lớn chuyện.
“Mẫu thân, giờ phải làm sao đây? Nếu Mai quận gia tra ra con…” Thanh Đại thấp thỏm lo âu kéo lấy tay áo Kim thị, nhỏ giọng hỏi.
Kim thị khẽ trấn an, giọng nói cũng cố hạ thật thấp:
“Yên tâm đi, vì thanh danh bản thân, quận chúa Tử Tình sẽ không bao giờ khai ra con đâu.”
“Nhưng mà…” Thanh Đại vẫn cứ bất an.
Kim thị tiếp tục dịu giọng:
“Trước đây mẹ bảo con kết thân với quận chúa Tử Tình chính là vì nhìn trúng sự đơn thuần, dễ dàng hành động theo cảm tính của nó. Chuyện về sau cứ để mẹ xử lý, con mau về phòng nghỉ ngơi trước đi, đừng để cha con phát hiện ra điều gì khác thường.”
Thanh Đại không dám nhiều lời, vội vàng nhấc váy chạy nhanh về phía Tiểu Ngọc lâu.
“……”
“Tiểu ca ca, huynh đừng động đậy, để ta kéo huynh lên.”
“Nha đầu ngốc, mau đi đi! Không đi, ngươi cũng sẽ rơi xuống đây đấy.”
“Tiểu ca ca, ta đi rồi thì huynh chết mất, nhanh lên, nắm lấy tay ta này!”
“Nha đầu nhà ai mà ngốc đến vậy cơ chứ!”
“Tiểu ca ca, sao huynh lại bất cẩn như thế, tự nhiên ngã vào cái hố lớn này làm gì?”
“Nha đầu ngươi hỏi nhiều như vậy làm chi? À phải rồi, không được gọi ta là tiểu ca ca!”
“Huynh vốn nhỏ hơn ta, sao lại không cho gọi là tiểu ca ca chứ?”
“Ngươi nói rõ ràng coi, ta nhỏ chỗ nào? Ta rõ ràng lớn hơn ngươi!”
“Ta còn chẳng biết tên họ của huynh, không gọi tiểu ca ca thì gọi huynh bằng cái gì đây?”
“Ngươi cứ gọi ta là Dực ca ca, từ nay mỗi ngày ta đều tới dưới gốc cây đa lớn này tập võ, ngươi có muốn tới chơi cùng không?”
“Được, vậy sau này mỗi ngày ta đều đến tìm Dực ca ca chơi.”
“Một lời đã định.”
“Ừm, một lời đã định, móc ngoéo nào.”
“Đi đi, thật trẻ con, không móc đâu.”
“Không chịu, cứ phải móc ngoéo đóng dấu cơ.”
“Không móc mà…”
“Dực ca ca, Dực ca ca…”
Trong giấc mộng của Bán Hạ, những ký ức ngọt ngào thuở bé cứ quẩn quanh mãi chẳng tan.
“Tiểu thư, tiểu thư, người tỉnh lại đi nào, tiểu thư...” Thược Dược sờ lên tay Bán Hạ, thấy tiểu thư lại bắt đầu phát sốt rồi.
“Ta đi bẩm báo với lão gia.” Hương Trúc vừa định bước ra ngoài.
Bán Hạ liền tỉnh giấc, khẽ hỏi: “Ừm, ta ngủ bao lâu rồi?”
“Tiểu thư, đã gần trưa rồi, sắp đến giờ cơm, lão phu nhân mời người sang một chuyến.”
“Hay là để ta đi báo lại với lão phu nhân, nói tiểu thư bị sốt, mời đại phu tới khám thử xem sao.”
Hương Trúc vừa nói xong, Thược Dược liền kinh ngạc lên tiếng: “Tiểu thư hết sốt rồi mà, ủa, chuyện này là sao?”
Bán Hạ hơi nhíu mày, nhìn sang Thược Dược hỏi: “Ngươi nói gì cơ?”
Thược Dược cũng khó hiểu đáp: “Tiểu thư gần đây ngủ thường xuyên nói mớ, mỗi lần như vậy thân thể liền nóng lên, nhưng vừa tỉnh dậy thì lại bình thường trở lại.”
Bán Hạ nhíu mày suy tư. Dẫu cho nàng tinh thông y thuật, nhưng hiện tượng kỳ lạ này nàng cũng chẳng thể hiểu được.
“À đúng rồi tiểu thư, người luôn miệng gọi ‘Dực ca ca’, ‘Dực ca ca’ gì đó, rốt cuộc là ai vậy?” Thược Dược tò mò hỏi.
Bán Hạ nghe thấy cái tên này, ánh mắt lập tức bừng lên hận ý cùng không cam lòng rõ rệt.
Người ấy, chính là nam nhân nàng một lòng thương yêu từ thuở ấu thơ, người nàng từng ngỡ sẽ cùng nàng bên nhau trọn kiếp.
Vậy mà cuối cùng, hắn lại phản bội nàng, thậm chí một chữ “yêu” cũng chưa từng nói ra.