Chương 20: Tướng quân ra mặt (1)

“Quả là nữ nhân xấu xí thì hay gây chuyện, hôm nay ta sẽ cho ngươi chết một cách minh bạch.”

Mai Tử Sơ tuy ngạo mạn, nhưng cũng không phải kẻ không biết đạo lý, hắn tự cho bản thân là một quân tử lỗi lạc. Vì thế hắn quay sang tên sai vặt bên cạnh nói:

“Trường Bách, ngươi qua đó để nàng ta lục soát, để nàng chết cũng phải tâm phục khẩu phục.”

Trường Bách lập tức run lên, vội vàng nhỏ giọng khuyên nhủ:

“Quận gia, nha đầu kia không tìm được chứng cứ, ngài cứ trực tiếp xử lý là xong, hà cớ gì phải để nàng ta dắt mũi đi như vậy?”

“Bảo ngươi đi thì ngươi đi, đâu ra lắm lời thế?”

Mai Tử Sơ thật muốn đá cho hắn mấy cước, cái đồ không biết nghe lời này, vào lúc quan trọng còn làm mất mặt hắn.

Bán Hạ cố ý thêm dầu vào lửa, nói:

“Tên sai vặt nhà ngươi cứ một mực chối quanh, chẳng lẽ trong lòng có quỷ, sợ bị ta lục soát nên không dám?”

Mai Tử Sơ nghe xong tức giận trừng mắt nhìn Trường Bách:

“Còn không mau qua đó, ngươi tin ta đạp chết ngươi ngay tại đây không?”

Trường Bách không dám để người khác lục soát, lập tức quay sang châm chọc Bán Hạ:

“Ngươi là một nữ tử, muốn lục soát thân thể nam nhân, không sợ sau này không ai dám cưới sao?”

Bán Hạ chẳng chút để tâm, đáp lại:

“Ai nói ta sẽ đích thân ra tay? Nơi này đông người như vậy, chắc chắn sẽ có người bằng lòng làm giúp.”

Nghe xong lời ấy, Trường Bách thở phào nhẹ nhõm. Người ở đây đều thân quen với hắn, cộng thêm không dám làm mất mặt tiểu quận gia, cho dù có tìm ra thứ gì cũng chẳng ai dám lên tiếng.

Vì thế hắn bèn đứng ra nói:

“Không được nhờ người nhà của ngươi, ai mà biết ngươi có gian lận hay không?”

“Đương nhiên rồi, ta muốn nhờ Tiểu tướng quân Quân Hàn giúp, như vậy chắc được chứ?”

“Quân Hàn? Ngươi đã về rồi sao?”

Tiểu quận gia nghe thấy cái tên này, lập tức nhìn quanh tìm kiếm.

Ngay sau đó, từ trên lầu hai, một bóng người áo trắng nhẹ nhàng phi thân xuống, tư thế tiêu sái, tao nhã như tiên.

“Thật tình, Tiểu tướng quân ta chỉ muốn yên ổn xem náo nhiệt một chút cũng không được. Nha đầu nhà quê ngươi, đúng là biết gây chuyện cho người khác mà.”

Bán Hạ nhẹ nhàng thi lễ: “Làm phiền công tử rồi.”

Tiểu tướng quân Quân Hàn đứng cạnh Mai Tử Sơ, một người tuấn lãng như ánh mặt trời, một kẻ ngông cuồng ngang tàng, hai vị mỹ nam nổi danh nhất kinh thành đứng bên nhau, quả thật là một cảnh tượng khiến người ta nhìn không muốn rời mắt.

Ngay cả các cô nương trong Thần Nữ các, vốn giả vờ thanh tâm quả dục, giờ phút này trông thấy hai người họ cũng khó tránh khỏi lòng xuân rung động.

“Ngươi quay về cũng chẳng đến tìm ta, có phải là muốn ăn đòn rồi không?”

Quân Hàn vỗ vỗ vai Mai Tử Sơ cười nói:

“Huynh đệ, ta biết ngươi thắng bạc đang vui vẻ, không muốn làm mất hứng của ngươi thôi.”

“Đừng có giở trò này với ta, mau giải quyết chuyện trước mắt, xong xuôi rồi huynh đệ chúng ta lại không say không về.”

Lúc này Quân Hàn mới quay sang nhìn Bán Hạ, trong đôi mắt thoáng nét đùa cợt hỏi:

“Ngươi tin ta chứ?”

Bán Hạ kiên định đáp:

“Đương nhiên là tin.”

Chỉ một câu nói ngắn gọn ấy, Quân Hàn lập tức thu lại nét cười cợt, thái độ trở nên vô cùng nghiêm túc:

“Được, chỉ bằng câu này của ngươi, Tiểu tướng quân ta nhất định sẽ trả lại cho ngươi một sự công bằng.”

Bán Hạ hơi gật đầu, ở nơi này, người duy nhất nàng có thể tin tưởng, cũng chỉ có vị tiểu tướng quân từng cứu mạng nàng này mà thôi.

Trường Bách biết người lục soát là Tiểu tướng quân, lòng càng thêm yên tâm. Với quan hệ huynh đệ thân thiết giữa tiểu tướng quân và quận gia nhà hắn, chắc chắn sẽ không để quận gia mất mặt.

Quân Hàn tiến đến, đến cả một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn tới Trường Bách. Trường Bách nhỏ giọng, chỉ đủ hai người nghe thấy:

“Mặt mũi của quận gia, hoàn toàn nhờ vào tiểu tướng quân ngài cả đấy.”

Vừa dứt lời, Quân Hàn đã từ trong tay áo hắn lấy ra hai con xúc xắc cùng mấy quân bài cửu.

Sắc mặt Quân Hàn bỗng nhiên lạnh lùng nói:

“Mặt mũi của quận gia từ trước tới nay đều do tự mình giữ lấy, nào đến lượt Tiểu tướng quân ta phải cho? Ngươi dám mở miệng cầu xin, thật là vô lễ.”

Lời vừa dứt, mọi người kinh ngạc, đều mơ hồ nhận ra sự bất thường.

Ngay sau đó, Quân Hàn nhấc cổ tay áo của Trường Bách, nhẹ nhàng rung lên một cái, lập tức hai con xúc xắc và bài cửu đều rơi ra đất.