Chương 19: Bán Hạ nổi giận (2)

Bán Hạ lập tức sa sầm mặt, lạnh giọng quát: “Ngươi không có giáo dưỡng à, mở miệng ra lão tử này lão tử nọ, cũng không xem mình có đủ tư cách hay không!”

Lần đầu tiên, có người dám quát mắng Mai Tử Sơ như vậy, tất cả đều sững sờ, ngay cả Mai Tử Sơ cũng ngây người.

Bán Hạ không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt hắn, không cho hắn bất kỳ cơ hội nổi giận nào nữa.

“Nếu ngươi là quân tử, hãy để ta kiểm tra những xúc xắc và bài cửu này. Nếu như ta không phát hiện ra bất cứ vấn đề gì, tùy ngươi xử trí.”

Mai Tử Sơ vốn định ra tay xử lý Bán Hạ, nhưng một lúc lâu sau mới giật mình nhận ra.

Nếu hắn không đồng ý, chẳng phải tự nhận mình là kẻ tiểu nhân, lại càng khiến người ta sinh lòng nghi ngờ hay sao?

Hắn chỉ đành nuốt cục tức này xuống bụng trước, cây ngay chẳng sợ chết đứng, tiểu nha đầu kia tuyệt đối không thể tìm ra sơ hở, đến lúc ấy hắn nhất định sẽ cho nàng biết mặt.

Mai Tử Sơ đứng bật dậy khỏi bàn cờ bạc, sải bước tiến đến ngay trước mặt Bán Hạ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy tiếng hơi thở nhè nhẹ của nhau.

Dược Hầu thấy cảnh ấy thì hoảng sợ vô cùng, vội vàng tiến lên khẩn khoản:

“Mai quận gia, tiểu nữ vừa mới từ thôn quê trở về, không hiểu chuyện, mong ngài…”

Chưa đợi Dược Hầu nói xong, một bàn tay của Mai Tử Sơ đã lạnh lùng đẩy ông sang một bên, cắt ngang lời ông:

“Đây là chuyện giữa bản thiếu gia và nha đầu thối này, không ai được phép xen vào. Hôm nay ta muốn xem thử, một thôn nữ như ngươi thì có thể làm ra sóng gió gì!”

Bán Hạ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Mai Tử Sơ: “Ngươi đồng ý cho ta kiểm tra?”

“Kiểm tra thì kiểm tra đi, mặc sức mà tra xét. Nhưng nói trước, nếu ngươi không tìm ra điều gì mờ ám, bản thiếu gia không chỉ lấy đôi chân của ca ca ngươi mà còn lấy luôn cả hai con mắt của ngươi.”

“Một lời đã định.”

Mai Tử Sơ nhíu mày, nữ nhân đáng chết này nhận lời nhanh như vậy, chẳng lẽ không muốn đề điều kiện gì thêm sao?

Bán Hạ chẳng buồn để ý hắn nữa, lập tức nhìn chăm chú vào xúc xắc và bài cửu trên bàn, lần lượt đưa tay kiểm tra từng cái.

Trên lầu, trong một nhã gian sang trọng, một nam tử vận áo nhạt màu đứng bên cửa sổ, đem hết cảnh tượng dưới lầu thu vào tầm mắt.

“Chủ tử, có cần thuộc hạ xuống giúp đỡ Ngũ tiểu thư không? Mai quận gia này vốn chẳng dễ đối phó.”

Nam tử áo nhạt dung mạo tuấn mỹ như ngọc, mày kiếm mắt sao, khí chất tựa như tiên nhân giáng trần, đẹp đến chói mắt.

Chỉ là quanh thân hắn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến tận xương, người thường chỉ cần đến gần một bước thôi, e rằng lập tức mất mạng tại chỗ. Đặc biệt là sự uy nghiêm bá đạo phát ra từ hắn, khiến người ta bất giác sợ hãi trong lòng.

“Không cần.” Đôi môi mỏng khẽ mở, giọng hắn trầm thấp mà dễ nghe, “Đối phó được với Kim thị, thì Mai Tử Sơ này chẳng đáng để vào mắt.”

Dưới lầu, đám đông nhìn bóng lưng Bán Hạ, bắt đầu bàn tán xôn xao:

“Quả thật đúng là con nha đầu nhà quê, vừa tới đã đắc tội với Mai quận gia, xem ra lời đồn nàng ta ngu ngốc đần độn đều là thật.”

“Nghe nói cô con gái Dược Hầu nuôi ở quê chẳng hiểu biết gì, xem cái bộ dạng vô phúc kia của nàng ta đi, đem so với đệ nhất mỹ nhân kinh thành như tỷ tỷ nàng thì đúng thật là chẳng đáng xách dép luôn đấy.”

“Đúng thế, nghe nói vị tiểu thư này từ quê về chẳng những quê mùa mà còn cay nghiệt khó gần, bụng dạ độc ác vô cùng.”

Đối với những lời xì xầm bàn tán này, Bán Hạ chỉ nghe thoáng qua tai, chẳng thèm để bụng. Kiếp trước nàng từng nghe những lời còn khó nghe hơn thế này rất nhiều, chút chuyện này thì có đáng gì?

Bán Hạ kiểm tra hết tất cả xúc xắc và bài cửu, nhưng chẳng thấy có dấu vết gian lận gì.

Mai Tử Sơ lập tức đắc ý nói: “Nha đầu thối, xem đủ chưa? Ngươi đã tìm ra bằng chứng ta chơi gian chưa?”

Bán Hạ lắc đầu: “Chưa tìm thấy.”

Mai Tử Sơ cười lạnh một tiếng: “Cho ngươi thích ra oai, người đâu, móc mắt nữ nhân này ra cho bổn thiếu gia mang đi nuôi cá.”

“Vâng.”

“Khoan đã!”

Ngay lúc tất cả mọi người đều vì Bán Hạ mà toát mồ hôi lạnh, nàng lập tức chỉ tay vào gã sai vặt đứng bên cạnh Mai Tử Sơ.

“Ta muốn lục soát trên người tên này.”

Tiểu tư bên cạnh Mai Tử Sơ nghe vậy lập tức biến sắc, thân mình bất giác lui về sau một bước.

Phản ứng của gã càng khiến Bán Hạ thêm chắc chắn với suy đoán của mình. Một người đánh bạc mà thắng liên tục, kiếm cả trăm vạn lượng bạc mà không thua một trận nào, bảo không gian lận thì ngay cả thần tiên cũng chẳng tin nổi.