Chương 18: Bán Hạ nổi giận (1)

Mai Tử Sơ hơi nheo đôi mắt phượng đẹp đẽ, nhìn về phía nữ tử tầm thường kia.

“Sao, khoản nợ của tên thứ ba nhà họ Dược này ngươi muốn thay hắn trả hay sao?”

Bán Hạ bước tới gần, chẳng buồn liếc mắt nhìn Mai Tử Sơ lấy một lần, khiến hắn tức đến không chịu nổi.

Khắp kinh thành này, nữ tử nào thấy hắn mà chẳng mê mẩn đến thất điên bát đảo, vậy mà nữ nhân dung mạo bình thường này lại dám khinh thường hắn ra mặt.

Bán Hạ vươn tay, cầm lấy xúc xắc và bài cửu trên bàn nhìn qua một lượt.

Giọng nàng trong trẻo lạnh lùng vang lên: “Ta nghèo lắm, túi tiền còn sạch hơn cả mặt.”

Mọi người nghe vậy đều phá lên cười lớn, câu "túi tiền sạch hơn cả mặt" này quả thật vừa mới lạ vừa thú vị.

Mai Tử Sơ nhướng mày, lạnh giọng chế nhạo: “Tiểu nha đầu nhà ngươi, nếu đã là kẻ nghèo kiết xác thì còn ở đây ra vẻ cái gì?”

Lúc này Bán Hạ mới quay sang nhìn hắn, đáp trả: “Pháp luật nhà ngươi có quy định người nghèo không được phép nói chuyện sao? Huống hồ ngươi ở đây chơi bịp, chẳng lẽ người ta không được nói ra?”

Lời này vừa thốt lên, lập tức dọa cho Dược Hầu vội vàng kéo tay nàng lại, run run nói: “Con bé này không được ăn nói lung tung, đây chính là Mai quận gia, mẫu thân hắn là trưởng công chúa đấy!”

Bán Hạ chẳng hề tỏ ra e sợ, vẫn bình thản đáp: “Thiên tử phạm pháp còn xử như thường dân, huống chi vị công tử họ Mai này chỉ là một quận gia nhỏ nhoi mà thôi.”

Mọi người nghe vậy đều vô thức lùi xa ra một bước, không ai dám dây dưa với nữ tử chẳng biết sợ chết này. Bọn họ còn muốn sống lâu thêm một chút.

Dược Hầu lo đến mức trán toát đầy mồ hôi lạnh. Con bé này đúng là nghé con mới sinh chẳng biết sợ hổ, liệu có biết mình đang đi trên đầu lưỡi đao hay không?

Thương truật vốn đang run sợ, nhưng nghe xong lời Bán Hạ nói, lập tức hăng hái, lớn tiếng phụ họa: “Ta biết ngay mà, đánh bạc làm sao thua mãi được, rõ ràng là chơi bịp!”

Trên trán Dược Hầu nổi đầy gân xanh, chuyện này e rằng chỉ có thể cầu đến hoàng thượng mới giải quyết được. Ai chẳng biết tiểu bá vương kinh thành này một khi đã nổi cơn ngang ngược thì ngay cả cha ruột cũng chẳng quản nổi, huống hồ là bọn họ.

“Chát!”

Tiểu quận gia giận dữ đập mạnh bàn, chỉ thẳng vào Bán Hạ quát lên: “Nữ nhân không biết sống chết kia, dám vu oan cho tiểu gia, xem hôm nay ta có đánh chết ngươi không!”

Dược Hầu nghe xong chân đã mềm nhũn, thân phận hắn dù cao nhưng làm sao sánh nổi với quận gia, trưởng công chúa?

Hắn vừa định bước lên xin tha thì nghe thấy giọng con gái chẳng biết sống chết lại vang lên:

“Sao, tiểu quận gia thẹn quá hóa giận, chột dạ rồi hả?”

“Tốt!”

Thương Thuật ngày thường đã chẳng ưa Mai Tử Sơ ngang ngược hơn mình, nay lại thấy có người đứng ra giúp mình đối đầu hắn, trong lòng sung sướиɠ vô cùng. Vậy là lập tức gạt hết nỗi sợ sang một bên, phấn khích lên tiếng:

“Nha đầu, nói hay lắm! Nếu hôm nay ngươi vạch trần được tên họ Mai này chơi bịp, bổn thiếu gia ta sẽ nạp ngươi làm thϊếp!”

Bán Hạ nghe xong, lập tức cảm giác như trên đầu có ngàn con quạ bay ngang kêu quàng quạc: “……”

Dược Hầu nghe xong lời thiếu não này của con trai mình, giận tới mức suýt thổ huyết, lập tức giơ tay lên tát mạnh một cái.

“Thằng nghịch tử này! Nạp thϊếp cái gì chứ, đây là muội muội ruột của ngươi!”

Thương Thuật vốn đang cảm thấy oan ức vì ăn một cái tát, nghe thấy là muội muội ruột thì chẳng thấy oan ức nữa, lập tức tự thấy đáng đánh lắm.

Hắn vui vẻ hớn hở nói: “Muội muội về rồi sao, mà sao muội lớn lên chẳng đẹp bằng ca ca vậy? Nhưng mà cái tính này ca ca rất thích, giống hệt tam ca ta đây.”

Dược Hầu thiếu chút nữa là bị tên con trai thiếu não này chọc tức chết luôn tại chỗ. Nếu bảo bối khuê nữ của hắn mà giống cái tên vô tích sự này thì hắn thà cắt cổ tự vẫn luôn cho rồi.

Bán Hạ bực bội liếc Thương Thuật một cái, vẫn là tên ngốc như kiếp trước.

Chẳng qua kiếp trước đêm nay nàng ngủ say, hoàn toàn không biết chuyện này xảy ra thế nào, chỉ biết ngày hôm sau tên ngốc kia bị người ta khiêng về phủ. Lúc đó còn trách bản thân là sao chổi, vừa trở về liền khắc hắn gãy cả hai chân.

“Mặc kệ ngươi là con gái nhà ai, dám vu oan ta thì đều phải trả giá!”