Chương 15: Tiểu viện Vong Ưu (2)

Đẩy cánh cửa ra, bên trong quả nhiên là một cảnh tượng khác hẳn với bên ngoài. Đồ cổ tranh chữ được bày trí ngay ngắn, chỉnh tề.

Tấm bình phong tinh mỹ, bên trên thêu những bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp.

Đi qua phía sau bình phong, nhìn quanh bốn phía, bàn ghế được làm bằng gỗ đàn hương thượng hạng, từng đường nét hoa văn tinh xảo được điêu khắc tỉ mỉ, đâu đâu cũng toát lên vẻ dịu dàng tinh tế đặc trưng của khuê phòng thiếu nữ.

Mùi hương đàn mộc thoang thoảng tràn ngập không gian, từng tia nắng nhạt xuyên qua khung cửa chạm trổ tinh vi, rơi xuống thành những đốm sáng li ti lấp lánh.

Bước vào phòng ngủ, xuyên qua ánh nắng đỏ ửng dịu dàng, nhìn thấy tầng tầng lớp lớp những dải lụa tím mỏng manh buông rủ, đẹp đến rung động lòng người. Thêm vào đó là các vật trang trí điêu khắc tinh xảo, quả thật không hề tầm thường.

Thược Dược ngây người kinh ngạc, vui mừng reo lên: “Tiểu thư, bên ngoài vừa hoang vu vừa dơ bẩn, cỏ dại mọc đầy, vậy mà trong phòng lại bố trí tinh tế nhã nhặn đến nhường này!”

Bán Hạ chỉ khẽ gật đầu, sắc mặt không lộ chút biểu tình, trong lòng lạnh nhạt thầm nghĩ.

Chốn này vốn là chuẩn bị cho Thanh Đại, sao có thể tầm thường được?

Bên ngoài kia chẳng qua chỉ là cái vẻ giả tạo để mê hoặc thế gian, chẳng phải chính là muốn nàng trở thành cái bia cho mọi người chỉ trích, nhằm tôn lên tấm lòng thiện lương cao quý của Thanh Đại sao?

Bán Hạ lạnh lùng nghĩ đến đám người ngoài kia thật ngốc nghếch. Họ chẳng thử suy xét xem, Kim thị há lại nỡ lòng để nữ nhi ruột thịt của mình phải chịu thiệt thòi thế này ư?

Hơn nữa phủ Dược Hầu đâu có nghèo đến mức không tìm nổi một viện tử tử tế. Vở kịch rõ ràng thế này, sao lại không nhìn ra được?

“Tiểu thư, thật ra phía ngoài kia chỉ cần thu dọn một chút cũng không tệ đâu ạ.”

“Không được động vào.”

Bán Hạ lập tức ngăn lại, Thược Dược khó hiểu hỏi: “Tiểu thư?”

“Ít nhất trong mấy ngày tới không được động vào, yên tâm đi, tự khắc sẽ có người đến làm việc.”

Thược Dược vẫn chưa hiểu rõ ý nàng, nhưng cũng không dám hỏi thêm. Tiểu thư vốn có chủ ý, khi nào nên nói, tự nhiên sẽ nói ra.

“Tiểu thư, sao người cứ mãi nhìn ra ngoài cửa sổ vậy?” Thược Dược thu dọn xong mọi thứ, thấy Bán Hạ vẫn còn đứng nhìn ra ngoài nên không nhịn được cất tiếng hỏi.

Bán Hạ khẽ nhíu mày. Đời trước, nàng chuyển đến ở Tiểu Ngọc Lâu của Thanh Đại, tổ mẫu giận dữ chạy tới, trách mắng nàng một trận dữ dội.

Khi ấy nàng ngốc nghếch không hiểu, cứ tưởng tổ mẫu ghét bỏ nàng, không thích nàng nên mới ngăn cản. Vì chuyện đó, nàng giận dỗi tổ mẫu, thậm chí còn không chịu đến thỉnh an bà nữa.

Kiếp này nàng đã hiểu tâm ý tổ mẫu rồi, tổ mẫu hẳn sẽ không còn tức giận nữa, nhưng vì sao mãi đến lúc này, tổ mẫu vẫn chưa qua đây?

Bán Hạ đang suy nghĩ thì bên ngoài vọng tới tiếng nói của Vương ma ma: “Ngũ tiểu thư!”

Bán Hạ giật mình thu hồi tâm trí, nhanh chóng bước ra ngoài, mở cửa phòng thì thấy Vương ma ma đang dẫn theo một thiếu nữ trẻ tuổi, bước qua những bụi cỏ dại um tùm tiến lại gần.

Bán Hạ lập tức mỉm cười nhẹ nhàng: “Vương ma ma.”

Trên gương mặt Vương ma ma cũng hiện lên nét từ ái: “Ngũ tiểu thư vừa mới hồi phủ, chưa quen thuộc quy củ nơi đây, lão phu nhân đặc biệt phái Hương Trúc tới hầu hạ tiểu thư. Nếu tiểu thư cần gì, cứ trực tiếp phân phó.”

Hương Trúc tiến lên một bước, quỳ ngay xuống đất nghiêm cẩn đáp: “Xin Ngũ tiểu thư hãy thu nhận Hương Trúc. Nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực hầu hạ tiểu thư chu toàn.”

Hương Trúc ư?

Khoảnh khắc nhìn thấy nàng ấy, đáy mắt Bán Hạ bỗng hiện lên vài phần lệ quang.

Kiếp trước, bởi vì không gần gũi với tổ mẫu, lại thêm Kim thị xúi giục, nàng luôn nghĩ rằng Hương Trúc là người tổ mẫu phái đến để giám sát mình, nên rất lạnh nhạt xa lánh.

Mãi cho đến khi đại ca gặp nạn, nàng đi cứu người nhưng không những không cứu được đại ca, ngược lại còn khiến Hương Trúc vì cứu nàng mà bị mấy tên nam nhân làm nhục đến chết.

“Ngũ tiểu thư, người làm sao vậy?”

Vương ma ma thấy sắc mặt Bán Hạ có chút khác thường, quan tâm hỏi.

Bán Hạ lập tức hoàn hồn, cố gắng ổn định tâm trạng kích động trong lòng, nhanh chóng đỡ Hương Trúc đứng dậy:

“Từ nay về sau, ngươi cứ an tâm ở bên cạnh ta là được rồi. Nhưng về sau không được tùy tiện quỳ lạy nữa, chỗ ta không có quy củ ấy đâu.”

Hương Trúc vốn nghe người ta đồn rằng Ngũ tiểu thư tính tình cổ quái khó hầu, lại còn hơi ngốc, nào ngờ hôm nay gặp mặt mới biết, nàng ấy thật ra lại dễ gần đến như vậy.