Bên này, Hầu lão phu nhân đang nghỉ ngơi bỗng nhiên bị người đánh thức.
“Không xong rồi, Kim thị kia muốn Thanh Đại tiểu thư nhường lại Tiểu Ngọc Lâu, lúc này e rằng Bán Hạ tiểu thư đã vào ở rồi.”
Hầu lão phu nhân vừa nghe, lập tức đứng bật dậy: “Cái gì, Kim thị này thật đáng giận. Việc này thoạt nhìn tuy là nhỏ, nhưng nếu truyền ra ngoài thì lại thành chuyện lớn rồi. Chưa nói đến việc Bán Hạ nha đầu sẽ bị gán cho cái danh ỷ thế hϊếp người, quan trọng là nếu trong cung ghi hận thì sau này nó còn ngày tháng tốt lành gì nữa chứ?”
“Là Kim thị bắt Thanh Đại tiểu thư nhường, chắc cũng sẽ không đến mức nghiêm trọng như vậy.”
Vương ma ma biết rõ mức độ nghiêm trọng, nhưng lúc này cũng chỉ có thể an ủi Hầu lão phu nhân như vậy.
Hầu lão phu nhân vừa vội vàng đi ra ngoài vừa nói: “Miệng lưỡi thế gian hai môi mở khép, lời đồn đãi truyền ra chưa chắc đã giống với sự thật trong phủ. Huống chi, vị kia trong cung sẽ tin thân tỷ tỷ của mình, hay tin ngươi với ta đây?”
Vương ma ma không nói thêm gì nữa, vội vã theo sau Hầu lão phu nhân.
Vừa ra khỏi sân, nha hoàn đi dò la tin tức đã trở về.
“Hương Trúc, mau nói xem rốt cuộc thế nào rồi?” Hầu lão phu nhân vội hỏi.
Hương Trúc vỗ vỗ ngực, đáp lời: “Bẩm lão phu nhân, Ngũ tiểu thư quả thật rất lợi hại.”
“Đã dọn vào rồi sao?” Hầu lão phu nhân lo lắng.
Hương Trúc lắc đầu: “Không có ạ, Ngũ tiểu thư đã chuyển đến viện trước đây Tứ tiểu thư từng ở rồi.”
Nghe vậy, Hầu lão phu nhân mới yên lòng, tâm trạng vui vẻ, lập tức quay trở về phòng.
Vương ma ma vội vàng nói: “Lão phu nhân, chúng ta không đi xem một chút sao?”
“Xem cái gì chứ, nha đầu kia là người có chủ kiến, mạnh mẽ hơn mẹ nó nhiều.”
Vương ma ma cười, biết tâm trạng lão phu nhân rất tốt, liền nhìn về phía Hương Trúc nói: “Còn không mau kể lại, xem Ngũ tiểu thư lợi hại ra sao nào?”
Hương Trúc lập tức ríu rít đem những chuyện Bán Hạ vừa nói vừa làm lúc trước thuật lại một lượt, vừa kể vừa bắt chước y như thật.
Hầu lão phu nhân nghe xong, nụ cười trên mặt chưa từng giảm bớt.
“Hương Trúc.” Cười xong, Hầu lão phu nhân bỗng nhiên nghiêm túc nhìn Hương Trúc.
Hương Trúc ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nhìn bà: “Lão phu nhân, người phân phó đi ạ.”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi đến hầu hạ Ngũ tiểu thư. Ngươi hãy thề với ta, dùng chính mạng sống của ngươi để bảo vệ nó.”
Hương Trúc hiểu rõ ý của lão phu nhân. Nàng từ nhỏ được lão phu nhân nuôi lớn, mạng sống này sớm đã thuộc về bà rồi.
Hương Trúc quỳ xuống, vô cùng nghiêm túc mà đáp lời: “Lão phu nhân, Hương Trúc xin thề, đời này nhất định dùng mạng sống bảo vệ Ngũ tiểu thư, dù chết cũng quyết che chở nàng chu toàn.”
“Đi đi, mau đi đi!”
Hầu lão phu nhân phất phất tay, trở lại phòng, lặng lẽ từ dưới gối lấy ra một bài vị.
Nước mắt của bà từng giọt từng giọt rơi xuống, bà ôm bài vị kia khóc như một đứa trẻ.
Vương ma ma nhìn thấy trong lòng cũng chua xót, mắt đỏ hoe, âm thầm niệm: “Tiểu thư, nữ nhi của người đã lớn rồi, nàng rất thông minh, rất có chủ kiến, sẽ không để người khác khi dễ nữa đâu.”
“……”
Bán Hạ đẩy cánh cửa gỗ hình bán nguyệt phủ đầy bụi bặm, phía trên cánh cửa viết ba chữ lớn «Vong Ưu Viện».
Khóe môi nàng khẽ cong lên lạnh lùng. Dù thế gian này thật sự có chốn Vong Ưu, nàng cũng chẳng thèm. Thù hận của nàng, nhất định phải minh bạch rõ ràng, ghi khắc vào tận tâm can.
Vừa đẩy cửa ra, đập vào mắt là một khung cảnh hoang vu, cỏ dại mọc um tùm, vô cùng hoang tàn.
Thược Dược nhíu mày, đưa tay che mũi, giọng đầy ghét bỏ: “Tiểu thư, nơi này vừa tồi tàn vừa bẩn thỉu, đến ăn mày cũng chẳng thèm ở nữa là.”
Bán Hạ lại chẳng thèm để tâm: “Tồi tàn sao, thiếu mất một viên gạch hay khuyết một miếng ngói à?”
Thược Dược bị tiểu thư nói đến nghẹn lời, đành miễn cưỡng càu nhàu: “Tiểu thư người xem chỗ này vừa cũ vừa lộn xộn, lại còn xa cửa chính, muốn ra ngoài cũng phải đi rất lâu.”
Bán Hạ chỉ cười nhẹ không đáp. Nha đầu này sau này sẽ hiểu được lợi ích khi ở nơi đây.
“Vào trong xem thử nào.”
Nàng nói xong liền bước dọc theo con đường nhỏ, hướng vào trong phòng mà đi.