Chương 13: Kim thị lại nghĩ ra âm mưu mới (2)

Kiếp trước nàng ngu ngốc không hiểu rõ mưu mô, ngây ngô tưởng rằng bọn họ thực sự thương yêu mình nên vui vẻ dọn vào ở.

Kết quả ngày hôm sau liền truyền ra tin đồn, nói nàng, vị tiểu thư quê mùa mới từ thôn quê đến, vừa vào cửa đã ngang ngược chiếm lấy Ngọc Lâu của tỷ tỷ, bị gán cái danh chua ngoa độc đoán, lại còn khiến người trong cung ghi hận trong lòng.

Thược Dược không hiểu nổi: “Thật chẳng biết Thanh Đại tiểu thư nghĩ thế nào, Ngọc Lâu đẹp như thế lại không ở, ngược lại còn vui vẻ nhường lại cho tiểu thư nữa chứ.”

Bán Hạ đứng dậy, chỉ nói một câu: “Chỉ nhường ra một tòa Ngọc Lâu nhỏ mà có thể đổi được tiếng thơm khắp cả kinh thành, cuộc mua bán này, chỉ lời chứ không lỗ.”

Thược Dược gãi đầu: “Tiểu thư, nô tỳ không hiểu.”

Bán Hạ bước nhanh hơn, lạnh nhạt đáp: “Chuyện ngươi không hiểu còn nhiều lắm, sau này hãy chăm nhìn, chăm học, ít nói đi.”

“Vâng, nô tỳ nhớ rồi.”

Lúc này, mặt trời ngả bóng về tây, ánh nắng chiều đã bớt gay gắt.

Trước cửa Ngọc Lâu, đám nha hoàn tôi tớ ai nấy đều cố tình lớn tiếng, khoa trương dọn đồ ra ngoài.

Thanh Đại và Dược Hầu đứng một bên, trên mặt đều treo nụ cười vui vẻ, rõ ràng Thanh Đại vừa mới được phụ thân khen ngợi.

Nam nhân vốn chẳng rõ những thủ đoạn ngầm chốn hậu viện, nhưng nàng Bán Hạ đây thì không ngốc như vậy.

Bán Hạ nhẹ nhàng bước tới, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, nghe mẫu thân nói, tỷ phải nhường lại Ngọc Lâu này cho muội.”

Thanh Đại lập tức ra vẻ thân thiết, vội vàng tiến đến kéo lấy cánh tay Bán Hạ, tươi cười ngọt ngào: “Muội là muội muội của ta, bất kể cho muội thứ gì, tỷ đây đều vui lòng cả.”

Nhìn dáng vẻ ngây thơ nhiệt tình ấy, nếu không phải đã sống lại một đời, có lẽ nàng lại bị Thanh Đại lừa thêm lần nữa.

Mùi vị ác độc trên người ả ta, dù cách lớp áo cũng đủ khiến Bán Hạ buồn nôn, nhưng lúc này nàng làm được gì chứ, chỉ có thể cố gắng mà nhịn xuống thôi.

Kim thị cũng tiến đến, mở miệng hỏi: “Dọn đồ thế nào rồi?”

“Mẫu thân, sắp dọn xong rồi ạ.” Thanh Đại lập tức bày ra vẻ đáng yêu, dịu dàng làm nũng với Kim thị.

Dược Hầu rõ ràng rất vui vẻ, liền lên tiếng khen ngợi: “Phu nhân, việc này nàng làm rất tốt, vi phu hết sức hài lòng.”

Kim thị vội vàng tươi cười đáp: “Bán Hạ từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi ở thôn quê, lần này trở về, đương nhiên phải dành hết những thứ tốt đẹp nhất cho con bé rồi.”

Dược Hầu hài lòng gật đầu, rất tán đồng với cách làm của Kim thị.

Thế nhưng lúc này Bán Hạ lại bày ra vẻ mặt khó xử, bất ngờ quỳ xuống đất không chịu đứng lên.

Hành động này lập tức khiến mọi người kinh ngạc, đám hạ nhân cũng đồng loạt hướng ánh mắt tò mò về phía nàng, không hiểu nổi vị ngũ tiểu thư này đang làm cái gì.

“Bán Hạ, con làm sao vậy?” Dược Hầu không hiểu nổi, vội lên tiếng hỏi han.

Bán Hạ nhẹ giọng đáp: “Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi biết hai người đều vì muốn tốt cho nữ nhi, nhưng nếu nữ nhi cứ thế mà nhận lấy, người ngoài không rõ chân tướng sẽ nghĩ sao đây? Mới vừa về nhà đã ngang nhiên chiếm mất chỗ ở của tỷ tỷ, sau này nữ nhi biết sống thế nào cho phải đạo?”

Chỉ một câu này đã vạch trần mấu chốt vấn đề, lúc này Dược Hầu mới chợt tỉnh ngộ.

Bán Hạ lại nói tiếp: “Phụ thân, mẫu thân, nữ nhi nghe nói, tòa Ngọc Lâu này vốn do Cẩm quý phi trong cung đặc biệt xây cho tỷ tỷ. Nếu nữ nhi vào ở, e rằng Cẩm quý phi ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn sẽ không vui.”

Dược Hầu tức thì hiểu rõ, lập tức nói ngay: “Mau đứng lên đi, là phụ thân suy nghĩ chưa thấu đáo, suýt chút nữa đã hại con rồi.”

Bán Hạ đứng dậy, lập tức nhẹ nhàng an ủi: “Phụ thân ngày ngày bận rộn chuyện triều đình, những việc nhỏ nhặt trong phủ, người làm sao quản hết được chứ.”

Một câu nhẹ nhàng ấy, lại trực tiếp chỉ mũi dùi sang Kim thị. Cha không lo chuyện trong phủ, nhưng Kim thị bà thân là chủ mẫu quản lý nội vụ, chẳng lẽ lại không biết hay sao?

Kim thị giận đến nghiến chặt răng, Thanh Đại mặt mũi cũng xanh mét, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Thủ đoạn nâng lên rồi gϊếŧ chết một cách trắng trợn như vậy, lại bị Bán Hạ dùng lời lẽ mềm mỏng vạch trần, ngay cả kẻ ngốc cũng nghe ra.

Kim thị lập tức phải kìm nén cơn giận trong lòng, vội vàng dịu giọng nhận lỗi: “Lão gia, đều là lỗi của thϊếp, thϊếp chỉ nghĩ muốn bù đắp thật tốt cho Bán Hạ, nhất thời sơ suất, không nghĩ được nhiều như vậy.”

Dược Hầu chỉ hừ lạnh một tiếng, lòng hiểu rõ nhưng trước mặt mọi người cũng không tiện vạch trần.

Hắn liền ra lệnh: “Thanh Đại, con dọn đồ trở lại đi, để Bán Hạ ở nơi khác vậy.”

Kim thị vừa định mở miệng nói gì đó, đã bị Bán Hạ nhanh miệng cướp lời trước: “Phụ thân, không cần phiền phức như vậy, cứ để nữ nhi ở luôn tại viện mà mẫu thân đã chuẩn bị cho tỷ tỷ là được rồi.”

Dược Hầu nghĩ ngợi một lát, gật đầu đáp: “Vậy cũng tốt.”

Kim thị suýt chút nữa thì hộc máu. Viện mà bà chuẩn bị cho Thanh Đại chính là nơi nằm gần thư phòng của lão gia nhất, nhưng đồng thời cũng là viện tồi tàn nhất trong phủ. Vốn dĩ bà muốn khiến Thanh Đại đáng thương, lại cố ý tâng bốc Bán Hạ thật cao, tạo nên sự tương phản rõ rệt giữa hai người, khiến người ngoài càng thương cảm Thanh Đại, danh tiếng Thanh Đại càng vang xa hơn. Nhưng lúc này thì hay rồi, tất cả đều đảo ngược cả.