Lời oán trách của Thanh Đại vừa cất lên lập tức khiến cho Dược Hầu và lão phu nhân chú ý.
Hai người vốn đang vui vẻ, bởi vì tiếng than trách của Thanh Đại mà mất sạch hứng thú.
Dược Hầu không vui, lạnh giọng trách mắng: “Biết chữa bệnh là chuyện lớn nhường nào, đừng quên, phú quý vinh hoa ngươi hưởng hôm nay, đều là do y thuật cao minh này đổi lấy!”
Kim thị thấy Dược Hầu nổi giận, vội vàng đứng ra nhẹ giọng hòa giải: “Lão gia bớt giận, trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện, dạy bảo từ từ là được.”
Dược Hầu hừ lạnh một tiếng: “Bán Hạ còn nhỏ hơn cả nó, tại sao cái gì cũng hiểu, đều tại ngươi nuông chiều mà ra.”
Kim thị trong lòng tức giận, nhưng lúc này không tiện phát tác, chỉ đành nghiến răng nhẫn nhịn.
Bán Hạ cuối cùng cũng tìm được thời cơ thích hợp, nàng lấy hộp quà ra, dịu dàng nói: “Cha, đừng giận nữa, lần này con đến đây còn chuẩn bị một phần quà cho đệ đệ, phiền cha thay con chuyển giao.”
Chỉ một câu nói này, liền nhắc mọi người nhớ ra trong nhà vẫn còn cậu em trai Huyền Sâm không có mặt.
Khi nãy Kim thị chỉ điểm tên ba người ca ca kia, hoàn toàn chẳng hề nhắc đến Huyền Sâm.
Bán Hạ chẳng cần nói thêm, lão phu nhân và Dược Hầu làm sao không hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra.
“Đứa nhỏ ngoan, lễ vật này cha sẽ chuyển giao giúp con, vẫn là con hiểu chuyện nhất.”
Kim thị tức đến mức răng hàm cũng run lên cầm cập, chỉ hận không thể lập tức tống cổ Bán Hạ ra khỏi cửa, nhưng cũng chỉ đành nén nhịn cơn giận, trong lòng cực kỳ ấm ức.
Sau khi trở về, lão phu nhân vừa uống trà, vừa tươi cười vui vẻ, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Vương ma ma tiến lại gần, nhỏ giọng nói: “Lão phu nhân, nô tỳ xem rõ rồi, vị ngũ tiểu thư này quả thật lợi hại, chẳng ai dám ức hϊếp nàng đâu.”
Lão phu nhân cười nhẹ: “Ngươi có thấy sắc mặt của Kim thị hay không, giận tới xanh cả mặt, lại chỉ có thể nhịn mà thôi.”
“Lão phu nhân, sau này người cũng không cần phải lo lắng quá nhiều cho tiểu thư Bán Hạ nữa rồi, lần này người an tâm rồi chứ?”
Lão phu nhân nghe vậy thì sắc mặt lạnh đi: “Làm sao mà an tâm nổi, vẫn còn ba đứa vô dụng kia, có đứa nào khiến ta bớt lo được đâu.”
“Lão phu nhân, người xem Bán Hạ tiểu thư giờ đã trở về, hơn nữa lại không giống như lời đồn đại, có khi còn có thể xoay chuyển được cục diện cũng nên.”
Lão phu nhân nghe thế, liền gật đầu vui mừng: “Sự việc đến nước này, cũng chỉ đành trông cậy vào nó mà thôi. Chỉ là nhà mẹ đẻ Kim thị thế lực lớn, sau này chỉ sợ đứa bé Bán Hạ phải chịu khổ sở.”
“Lão phu nhân, vì tiểu thư đã khuất, người nhất định không thể mềm lòng.”
Nghe đến đây, mắt lão phu nhân chợt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Đúng vậy, bà không thể mềm lòng, đấu với Kim thị bao nhiêu năm nay, bà không tin mình lại không thắng nổi.
Ngày ngày phải giả vờ niềm nở, ra vẻ cưng chiều hai mẹ con Kim thị, bà thật sự đã quá mệt mỏi.
“…”
“Phu nhân, tiểu thư mới trở về này, nên sắp xếp ra sao đây?”
Tần ma ma là vυ" nuôi của Kim thị, lúc trước theo Kim thị gả vào phủ. Năm xưa bởi nhà mẹ đẻ của Kim thị là gia tộc quyền quý, phủ Dược Hầu lại có việc cầu cạnh, vừa vào cửa liền được phong làm bình thê. Tần ma ma luôn giúp Kim thị quản lý chuyện nhà, cho nên những việc xấu xa trong phủ, bà ta cũng chẳng làm ít.
Kim thị cười lạnh một tiếng: “Truyền lệnh xuống dưới, ngũ tiểu thư trở về đương nhiên là cao quý nhất, hãy bảo Thanh Đại nhường viện của nó cho Bán Hạ đi.”
Tần ma ma nghe xong liền hiểu ý, cười gian ác nói: “Phu nhân cao minh, thực sự quá cao minh, nô tỳ lập tức đi làm ngay đây.”
“…”
“Tiểu thư, tiểu thư, nô tỳ đã nghe ngóng rõ ràng, đúng y như người dự đoán, họ đã sắp xếp cho người ở tại tiểu viện Ngọc Lâu. Giờ phút này, Thanh Đại tiểu thư đang sai người thu dọn đồ đạc, dọn ra ngoài đấy ạ.”
Bán Hạ đặt chén trà xuống bàn, môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh lùng.
Quả nhiên vẫn là thủ đoạn y như kiếp trước. Ai chẳng biết tòa Ngọc Lâu kia vốn do Cẩm phi nương nương trong cung đặc biệt xây cho cháu gái mình là Thanh Đại chứ.