Chương 11: Bán Hạ giả vờ yếu đuối (2)

Dược Hầu tất nhiên cũng nhận ra điều ấy, nhưng tranh vẽ của Bán Hạ vốn mỗi năm đều được người đường đệ dưới quê gửi lên, dung mạo này cũng là từng năm từng năm thay đổi mà thành, vì thế hắn cũng chẳng thấy kỳ quái.

Kim thị cố tình hỏi một câu trên bàn ăn: “Ô kìa, muội muội đã trở về, vậy mấy vị ca ca trong nhà đều chạy đi đâu hết rồi?”

Kim thị nói vậy, rõ ràng là muốn chọc giận Dược Hầu, để hắn thất vọng với ba đứa con trai vô dụng kia. Quả nhiên, sắc mặt Dược Hầu vốn đang vui vẻ lập tức trầm xuống, chỉ vì hôm nay Bán Hạ vừa mới trở về nên chưa tiện nổi giận.

Thanh Đại lập tức lên tiếng thay cho Bán Hạ, oán trách nói: “Ba ca ca thật quá đáng, muội muội hôm nay trở về, bọn họ rõ ràng đều biết mà vẫn còn tâm trạng ra ngoài chơi, rõ là chẳng xem Bán Hạ là muội muội mà.”

“Thanh Đại, chớ có nói bậy.” Kim thị vội vàng giả bộ trách mắng một câu.

Kiếp trước, chính bởi chuyện này mà Bán Hạ đã khóc rất lâu ngay trên bàn ăn, cảm thấy ba vị ca ca ruột chẳng thương yêu mình chút nào. Rốt cuộc, cả nhà đều không ăn nổi cơm, cuối cùng tan cuộc trong không khí khó chịu. Phụ thân vì vậy càng trách móc ba vị ca ca, lúc họ trở về liền bị phạt rất nặng.

Đời này, nàng lại chỉ như xem trò khỉ, nhìn mẹ con hai người họ diễn trò.

Bán Hạ chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nói: “Các ca ca đều đang tuổi trẻ khí thịnh, đi ra ngoài nhiều một chút cũng là chuyện tốt. Phụ thân, chỉ là việc nhỏ, người không nên tức giận làm gì.”

Một câu nhẹ nhàng thản nhiên đã khéo léo che chở cho ba vị ca ca, đồng thời làm nổi bật sự rộng lượng của nàng, càng khiến Thanh Đại hiện rõ vẻ nhỏ nhen hay gây chuyện.

Thanh Đại tức đến xanh mặt, nhưng trước mặt tổ mẫu và phụ thân thì chẳng dám phát tác, đành cố mà nhẫn nhịn.

Bán Hạ liền tự tay gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát cho phụ thân, nói: “Phụ thân, nữ nhi vừa mới trở về, chưa có cơ hội chuẩn bị chu đáo, hôm khác nhất định sẽ tự tay nấu vài món ngon cho phụ thân và tổ mẫu thưởng thức.”

Một câu này khiến Dược Hầu và lão phu nhân hết sức vui mừng.

Nàng lại quay sang tổ mẫu nói: “Tổ mẫu, người dùng thêm chút rau xanh này đi ạ, còn có món đậu phụ kia nữa, mềm mại thơm ngon, ăn vào vừa bổ vừa thanh đạm. Trong sách thuốc nói, rau xanh với đậu phụ có công dụng kéo dài tuổi thọ, dưỡng nhan sắc đẹp.”

Lời này khiến mắt Dược Hầu sáng lên: “Con còn hiểu cả y thuật sao?”

Bán Hạ cười đáp: “Phụ thân, phủ Dược Hầu chúng ta, năm xưa chính nhờ tổ gia gia y thuật như thần, cứu chữa muôn ngàn sinh mệnh trong cung đình, mới đổi được tước vị hầu gia đời đời nối tiếp. Con là nữ nhi của Dược gia, sao dám quên nguồn cội.”

“Hahaha… Hay lắm, thật tốt lắm.” Dược Hầu vui vẻ vô cùng, nói tiếp: “Từ khi Dược gia chúng ta kế thừa tước hầu tới nay, y thuật đã dần mai một, ngay cả phụ thân cũng chỉ biết đôi chút bên ngoài, càng đừng nói đến các hậu bối trong nhà. Nay nữ nhi ta không quên nguồn gốc, còn hiểu biết y thuật, quả thật đáng quý biết bao!”

Lão phu nhân cũng hài lòng gật đầu, nói: “Bán Hạ, Thanh Đại, hai ngươi thân là nữ nhi của Dược gia, tổ mẫu muốn thử hỏi các ngươi đôi điều.”

“Xin tổ mẫu cứ ra đề.” Bán Hạ và Thanh Đại gần như đồng thanh đáp lại.

“Các ngươi có biết lai lịch tên của mình không? Thanh Đại là tỷ tỷ, ngươi nói trước đi.”

Thanh Đại lập tức ngây người ra. Từ lúc sinh ra nàng đã tên là Thanh Đại, nào có biết tên mình có xuất xứ gì đâu chứ?

Kim thị cũng ngẩn ngơ, khi sinh Thanh Đại suýt nữa đã mất mạng, chỉ nghe lão gia nói rằng cần dùng dược liệu để định thần, vì vậy mới gọi tên là Thanh Đại mà thôi.

Thấy Thanh Đại không trả lời được, lão phu nhân và Dược Hầu cùng lúc lắc đầu, chuyển ánh mắt sang Bán Hạ.

Bán Hạ vẫn mỉm cười điềm tĩnh đáp: “Sách Thần Nông bản thảo từng ghi chép, Bán Hạ là loại dược liệu sinh trưởng vào khoảng trước sau tiết Hạ chí, vừa khéo trùng với ngày sinh của cháu. Bán Hạ có tác dụng táo thấp hóa đàm, giáng nghịch chỉ ẩu, nếu dùng tươi thì có thể tiêu ung nhọt sưng tấy.”

Chỉ một lời đáp, đã khiến Dược Hầu và lão phu nhân liên tục gật đầu khen ngợi.

Lão phu nhân thất vọng nhìn Thanh Đại một cái, sau đó hỏi tiếp Bán Hạ: “Vậy ngươi có biết lai lịch tên của tỷ tỷ ngươi không?”

“Thanh Đại, vốn để định thần an tâm, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, lương huyết tiêu ban, thanh can tả hỏa.”

Giọng nói nàng thanh thúy dịu dàng dễ nghe, càng khiến lão phu nhân và Dược Hầu vui vẻ, hài lòng không thôi.

Thanh Đại xưa nay luôn được người khác nâng niu chiều chuộng, đây là lần đầu tiên bị người khác đè ép như vậy, trong lòng cực kỳ bất mãn.

“Chẳng qua chỉ là biết chút y thuật, có gì mà ghê gớm đâu chứ!”