Bán Hạ nhớ rất rõ, kiếp trước cũng chính khung cảnh này, nàng bị hai hàng lệ giả tạo kia của kế mẫu mê hoặc, ngoan ngoãn nép vào lòng Kim thị diễn cảnh mẹ con tình thâm.
Có thể tưởng tượng được năm xưa thím họ nhìn thấy cảnh ấy sẽ đau lòng biết bao nhiêu. Đứa trẻ bà coi như châu báu mà cưng chiều lại thân thiết gắn bó với một người mẹ vừa mới xuất hiện chưa được hai ngày, sao bà có thể không chua xót được chứ?
Kim thị cứng đờ cả người, bà ta không ngờ được Bán Hạ sẽ nói ra những lời này.
Dẫu tiếp xúc với Bán Hạ không nhiều, nhưng năm nào bà ta cũng tới thăm, tính tình của nàng bà ta rõ như lòng bàn tay.
Xưa nay nàng vốn là người nhẹ dạ cả tin, hiền lành ngây thơ, lại yếu đuối vô dụng, làm sao có thể nói ra lời như vậy?
“Bán Hạ, chuyện này liên quan gì đến tỷ tỷ con chứ, con đừng nói linh tinh.”
Kim thị lập tức đưa mắt ra hiệu ý bảo Bán Hạ không được nói bậy.
Bán Hạ lập tức tỏ vẻ sợ hãi như bị uy hϊếp, dè dặt đứng nép bên cạnh thím họ, không dám lên tiếng nữa.
Đại đường thúc nhận ra sự bất thường, đặt chén trà xuống, sắc mặt đã trở nên không tốt.
Mấy vị thúc thẩm khác tuổi nhỏ hơn cũng đều có nét mặt khó coi.
Không khí trong sảnh đường tức khắc trở nên gượng gạo vô cùng, khiến Kim thị tức giận đến muốn xé xác Bán Hạ ra từng mảnh.
Nàng ta rõ ràng cố ý tỏ ra như vậy, khiến mọi người nghĩ rằng bản thân bà luôn chèn ép nàng, làm nàng sợ hãi mình vậy.
Đại đường thẩm liếc qua sắc mặt khó coi của Kim thị, còn điều gì không rõ nữa chứ.
Bà liền nắm lấy tay Bán Hạ, hỏi: “Nói thật đi, chẳng lẽ không phải chính con tự mình ngã xuống ao hay sao?”
Bán Hạ làm ra vẻ mặt sợ sệt nhìn sang Kim thị, bộ dáng muốn nói rồi lại thôi, khiến người ta càng thêm đau lòng.
Đại đường thúc lập tức đứng dậy, nghiêm mặt nói: “Bán Hạ, con cứ nói thật ra, có đại đường thúc làm chủ cho con, đừng sợ!”
Lúc này Bán Hạ mới chậm rãi đáp: “Là lỗi của Bán Hạ, con không nên dẫn tỷ tỷ ra bờ ao chơi, có lẽ tỷ tỷ cũng chỉ là vô ý…”
Nàng cố tình ngừng lời, ánh mắt hướng thẳng về phía Kim thị.
Kim thị dù có giỏi giả vờ đến đâu, lúc này sắc mặt cũng không khỏi khó coi.
“Đủ rồi, không được nói nữa! Đã biết bản thân sai thì sau này tuyệt đối đừng bén mảng tới mấy chỗ nguy hiểm như bờ ao nữa!”
Kim thị đổi giọng ngay tức thì, đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên đầu Bán Hạ.
Thời này danh tiết của nữ nhân quan trọng nhường nào, Kim thị tuyệt đối không cho phép Bán Hạ nói bất kỳ lời nào bất lợi cho Thanh Đại.
Bán Hạ sớm đã biết như vậy. Quả nhiên, kiếp trước mọi điều tốt đẹp đều chỉ là cái bẫy đường mật để hại nàng.
Nàng chỉ mới làm trái ý bà ta một chút thôi, bà ta đã lộ rõ bản tính độc ác. Kiếp trước nàng đúng thật đáng cười, lại đi tin tưởng cặp mẹ con rắn rết này.
Bán Hạ lập tức rưng rưng lệ, làm bộ oan ức như có rất nhiều lời muốn nói nhưng không dám.
Đại đường thúc nhìn thấy vậy, trong lòng tức giận vô cùng.
Bán Hạ ở ngay trong nhà mình còn chịu uất ức như vậy, sau này đến kinh thành rồi, chẳng biết còn bị bắt nạt đến mức nào nữa đây.
“Bán Hạ, chuyện con sơ ý rơi xuống nước sẽ khiến người ta đồn đãi con ngốc nghếch vụng về, việc này còn ảnh hưởng tới thanh danh tỷ muội trong nhà, sau này sao mà bàn chuyện hôn sự đây? Con nói đi, sao con lại bất cẩn như thế?”
Lời này của đại đường thúc ngoài mặt là trách cứ nàng, nhưng thực ra lại đang tìm cho nàng một bậc thang để nói ra sự thật.
Bậc thang này dùng thanh danh nữ nhi làm cái cớ, khiến Kim thị không thể nào bắt bẻ được nửa câu.
“Đại đường thúc, ai nói con bị ngã xuống nước chứ, rõ ràng là do Thanh Đại tỷ tỷ vô tình đẩy con xuống.”
Lời vừa dứt, cả sảnh đường lập tức im phăng phắc. Một câu “Thanh Đại tỷ tỷ vô tình đẩy xuống”, rõ ràng vẫn đang bảo vệ tỷ tỷ. Nàng thiếu chút nữa bị hại chết, vậy mà vẫn hết lòng giữ gìn thanh danh cho kẻ hại mình, phẩm hạnh này quả thực không chê vào đâu được.
Kim thị lập tức nổi giận: “Bán Hạ, cơm có thể ăn bậy, lời nói không thể nói bậy được! Thân là muội muội, sao lại tùy tiện hủy hoại thanh danh tỷ tỷ, có còn dáng vẻ thục nữ nữa hay không?”
Bán Hạ lập tức quỳ xuống đất, nước mắt giàn giụa, uất ức nói: “Mẫu thân, là nữ nhi không đúng, nữ nhi không nên nói ra chuyện này, dù nữ nhi có chết cũng không nên nói mới phải.”
Một câu này lại lần nữa đẩy Kim thị lên đầu sóng ngọn gió.
Có người mẹ nào như thế không, con gái suýt bị người ta hại chết mà lại không cho phép nàng nói ra sự thật, thật đúng là tàn nhẫn vô cùng mà!