Chương 8

Lương thỏa thuận. Chỉ tuyển nam. Không quá già. Ưu tiên người nhìn thuận mắt.

Kiều Quý Đồng xem địa chỉ, ở ngay Khu Sinh Thái.

Khu dân cư nằm phía sau Khách sạn Sinh Thái được gọi là Khu Sinh Thái, là nơi ở của người giàu. Toàn bộ khu dân cư giống như một công viên lớn, có hồ nhân tạo, có đài phun nước, có vườn oải hương, còn có sân tennis, nhà thi đấu.

Tất nhiên, đây đều là những điều Kiều Quý Đồng nghe nói - cậu chưa bao giờ vào được bên trong.

Điều kiện tuyển dụng này quá ư là phù hợp. Vừa trùng khớp với thời gian làm ca sáng của cậu, cậu không cần suy nghĩ, lập tức bấm nút ứng tuyển.

Một lúc sau, có hồi âm.

“Bao nhiêu tuổi?”

“23.”

“Biết làm đồ ăn từ bột mì không? Không cần đồ Tây.”

“Biết. Mì, bánh cuốn, bánh bao, bánh màn thầu, bánh bao hấp, bánh bao chiên, quẩy, bánh quai chèo, bánh ngọt đều biết làm.”

“Năm giờ đến phỏng vấn.”

“Hôm nay ạ?”

“Không được à?”

“Không ạ. Tôi sẽ đến ngay bây giờ.”

Kiều Quý Đồng đứng dậy khỏi sàn gạch, mở vali ra. Lấy bộ quần áo đẹp nhất của mình ra thay. Lại vào nhà vệ sinh rửa mặt, súc miệng.

Bước ra khỏi Khách sạn Sinh Thái, cậu chạy thẳng đến Khu Sinh Thái. Cổng là một mái vòm lớn, phía trước có bốn bảo vệ, mặc đồng phục lộng lẫy như diễn viên sân khấu, thắt lưng đeo lủng lẳng một chuỗi đồ lỉnh kỉnh.

Kiều Quý Đồng chọn một người trông có vẻ dễ nói chuyện, bước tới lễ phép nói: "Tôi họ Kiều, tìm Lê tiên sinh ở tòa A3."

Bảo vệ nhìn cậu từ trên xuống dưới, chắc thấy cậu ăn mặc lôi thôi không giống bạn bè của Lê tiên sinh, liền hỏi: "Đến làm gì?"

"Đến phỏng vấn."

"Chờ chút."

Bảo vệ quay người vào chòi bảo vệ. Hai phút sau cầm thẻ từ ra. Quẹt thẻ mở cửa, hất hàm về phía Kiều Quý Đồng: "Đã xác nhận với Lê tiên sinh rồi. Vào đi."

Kiều Quý Đồng vào khu dân cư, ngây người. Trước mắt là một vườn hoa, ở giữa có một đài phun nước cao vài mét.

Bên cạnh vườn hoa là một hồ nhân tạo, trên hồ có một tấm lưới dây thừng cao mười mấy mét, bên trong có rất nhiều loài chim kỳ lạ.

Xa hơn nữa, những căn biệt thự nhỏ nằm rải rác, giống như một trang trại lãng mạn của Pháp.

Cậu đi du lịch cũng chưa từng đến nơi nào đẹp như thế này.

Đi theo biển chỉ dẫn quanh co khúc khuỷu mười phút cuối cùng cũng đến tòa A3.

Mùa đông trời tối sớm, bốn năm giờ chiều trời đã gần tối đen. Trước mắt là một căn nhà nhỏ hai tầng kiểu Âu, có một khoảng sân vuông vức. Trong sân có một hồ nước nhỏ, bên cạnh hồ có vài ngọn đèn nhỏ màu vàng ấm áp, chiếu sáng hai hàng hoa pansy.

Phía sau hồ nước là một dãy ghế sofa bằng mây, bên cạnh sofa còn có một chiếc xích đu.

Kiều Quý Đồng nhìn đến ngây người, bỗng hơi chùn bước.

Nhà giàu như thế này, muốn thuê người kiểu gì chẳng được, sao lại thuê cậu chứ? Huống chi cậu chỉ làm việc nửa ngày, còn bắt người ta bao ăn bao ở.

Nghĩ thế nào cũng không thấy có chuyện hời như vậy.

Nhưng lại nghĩ, kệ người ta có thuê mình hay không, không chào hỏi gì mà quay về cũng không hay lắm.

Kiều Quý Đồng cuối cùng cũng lấy hết can đảm bấm chuông cửa.

"Alo."

"Chào anh, tôi đến phỏng vấn."

Cạch một tiếng, cửa sân mở ra. Lại cạch một tiếng nữa, cửa nhà cũng mở ra. Kiều Quý Đồng rụt rè bước vào sân, mở cửa.

Không có huyền quan, đập vào mắt là phòng khách rộng lớn. Nhìn bằng mắt thường, chiều cao tầng là bốn năm mét, nguy nga lộng lẫy, vô cùng khí thế.