"Tôi không làm loạn. Tôi muốn chia tay. Hôm nay sẽ dọn đi."
Đàm Hải bò dậy từ dưới đất: "Vậy tiền thuê nhà thì sao?"
Kiều Quý Đồng lại trừng mắt nhìn hắn ta một lúc lâu.
Đàm Hải lại sán đến. Kiều Quý Đồng hất hắn ta ra, mở tủ quần áo, bắt đầu lục lọi quần áo của mình.
Đàm Hải từ phía sau ôm lấy cậu, muốn kéo lên giường. Kiều Quý Đồng vùng vẫy, hai người giằng co nhau. Khi Đàm Hải định cởϊ qυầи cậu ra, cậu đột nhiên nổi giận đùng đùng, giơ tay tát mạnh vào mặt Đàm Hải, khiến hắn ta ngã vào chân tường.
Mặt Đàm Hải lập tức sưng lên, hắn ta không thể tin được sờ lên mặt mình, ngẩng đầu hét lên với Kiều Quý Đồng: "Em dám tát anh?! Chúng ta yêu nhau hai năm rồi! Em lại dám tát anh?!"
Kiều Quý Đồng luống cuống biện minh: "... Là anh động thủ trước."
Đàm Hải cầm lấy chiếc gương trên bàn ăn nhỏ, soi mặt mình một cách kỹ lưỡng. Môi trên đã bị lật lên, dù sao thì bàn tay của Kiều Quý Đồng ngày nào cũng nhào bột cán bột, sức lực không phải tầm thường.
Kiều Quý Đồng nhìn dấu tay trên mặt Đàm Hải, mắt lại ngấn nước. Cậu mở túi lấy ví tiền, rút ra năm trăm tệ đặt lên bàn: "Xin lỗi. Anh lấy đá chườm đi."
Nói xong kéo vali đi.
Đàm Hải không đuổi theo nữa.
Kiều Quý Đồng nghĩ, trước tiên tìm một nhà nghỉ nhỏ ở tạm vài ngày. Trong thời gian đó tìm một căn nhà khác để thuê.
Nhưng từ chín giờ tìm đến mười một giờ, không có nhà nghỉ nào còn phòng trống. Nhà nghỉ nhỏ đều kín chỗ, khách sạn lớn cậu không ở nổi. Kiều Quý Đồng vừa đi vừa nghĩ, hay là tìm một chỗ tránh gió ngủ qua đêm vậy.
Không biết đi từ lúc nào, đến trước một quảng trường nhỏ trước rạp chiếu phim. Cậu ngồi xuống bồn hoa ven quảng trường, nhìn chằm chằm vào bảng quảng cáo ở phía xa với vẻ mặt hoang mang.
Trên bảng quảng cáo là áp phích phim đang chiếu. Trong ánh sáng lấp lánh là một đôi nam nữ, nữ chính mặc áo len đỏ hở vai, khoác vai nam chính. Nam chính ôm eo nữ chính, hai người nhìn nhau đắm đuối.
Tình yêu trong phim, luôn luôn cảm động như vậy. Câu chuyện về trai tài gái sắc, đàn ông đẹp trai giàu có, phụ nữ xinh đẹp như hoa.
Thực tế làm gì có tình yêu như vậy. Có lẽ có, nhưng chắc chắn không liên quan gì đến cậu, Kiều Quý Đồng.
Cậu không đẹp trai giàu có, càng không xinh đẹp như hoa. Cậu chỉ là một người bình thường không quan trọng. Đi trên đường, là sự nghèo khó không thể giải thích được.
Chỉ là nghèo khó.
Chiếc áo khoác bông đen đã mặc không biết bao nhiêu năm. Đôi giày vải bị bong keo in hình dấu phẩy màu đen, bị nước mưa làm nhòe nhoẹt, đen xì một mảng.
Hơi lạnh từ bồn hoa thấm lên từ mông, lòng cậu cũng lạnh lẽo như đá. Lạnh đến tê cóng, chân tê cứng đến mức mất cảm giác.
Lẽ ra cậu nên đứng dậy dậm dậm chân cho đỡ lạnh, nhưng cậu quá mệt rồi. Ngồi thêm một lúc nữa, cậu đặt túi lên vali, hà hơi vào lòng bàn tay cho ấm.
Chỉ trong nháy mắt, một chiếc xe máy phóng tới. Người ngồi phía sau giật phăng chiếc túi trên vali của cậu.
“Cướp! Cướp!”
Kiều Quý Đồng vừa hô vừa đuổi theo, nhưng làm sao chân người có thể đuổi kịp xe máy. Cậu trơ mắt nhìn bọn cướp phóng vù vù, cho đến khi biến mất ở cuối con phố.
Kiều Quý Đồng ngây người nhìn về hướng chiếc xe máy biến mất. Trời dường như lạnh hơn. Mưa phùn bắt đầu rơi.
Màn đêm như một chiếc túi ni lông đen chứa đầy rác rưởi, nặng trịch sà xuống. Hàng cây hai bên đường như những chiếc đinh lớn màu xám xỉn, thẳng tắp cắm vào màn đêm, rỉ ra thứ nước chua xót đau đớn.