Chương 5

Chiều hôm sau, khoảng một giờ rưỡi, Kiều Quý Đồng trở về nhà với vẻ mặt phờ phạc, lại gục xuống giường ngủ li bì.

Cậu ngủ một mạch đến tận tám giờ rưỡi tối, khi mở mắt ra đã thấy đèn phòng sáng trưng. Từ gian bếp vọng ra tiếng lách tách của bếp gas, tiếng máy hút mùi kêu vù vù.

Quý Đồng ngồi dậy, vén chăn bước ra, khẽ gọi: "A Hải."

Đàm Hải khựng người, không quay đầu lại, vẫn thoăn thoắt đảo cơm rang trên chảo: "Mẹ anh ung thư giai đoạn cuối rồi."

Quý Đồng im lặng, chỉ nhìn bóng lưng anh ta. Chiếc áo khoác thể thao Nike còn mới đến tám phần, lấm tấm vài vệt mồ hôi giả tạo. Mái tóc được vuốt keo bóng loáng, trông như vừa bị ai liếʍ qua.

Đàm Hải tắt bếp, tắt cả máy hút mùi rồi mới nói tiếp: "Mẹ anh muốn thấy anh kết hôn. Anh là con trai một trong nhà, mẹ đã khổ sở bao năm nay, anh không thể bất hiếu được."

Quý Đồng ngơ ngác: "Ở bên em, là bất hiếu sao?"

Đàm Hải vẫn không quay lại, chỉ cặm cụi đảo mớ cơm rang đã nguội lạnh trên chảo.

"Anh muốn... kết hôn trước... sau này... đợi anh có con rồi... anh sẽ tìm cách..."

"Em không hiểu."

Đàm Hải dừng tay, dường như đã hạ quyết tâm. Anh ta quay người lại, đặt tay lên vai Quý Đồng: "Vợ à, có sao đâu chứ? Em chờ anh, chỉ hai ba năm thôi mà..."

Quý Đồng nhìn thẳng vào mắt Đàm Hải. Cậu thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đó, thấy chiếc cổ áo len xộc xệch, thấy khuôn mặt trắng bệch sưng húp vì thiếu ngủ. Cậu vịn tay vào nắm cửa, cúi đầu nói: "Mình chia tay đi."

"Chia tay cái gì? Anh còn nợ em bao nhiêu tiền, em không cần nữa à?"

Ý tứ rõ ràng, nếu chia tay, số tiền kia anh ta sẽ không trả.

Quý Đồng bỗng thấy đầu óc quay cuồng, như thể vừa rơi từ trên vách núi xuống vực sâu.

Đàm Hải thấy cậu im lặng, tưởng cậu đang cân nhắc thiệt hơn. Anh ta cúi xuống, thì thầm vào tai cậu bằng giọng nũng nịu: "Vợ à, đừng giận nữa mà. Anh thật lòng thích em. Thật sự rất thích. Anh yêu em."

Nghe đến câu "anh yêu em", Quý Đồng không kìm được mà bật khóc nức nở.

"Đừng nói nữa... đừng nói nữa... Vô liêm sỉ... Tại sao em phải ở đây nghe anh nói những lời này..."

Quý Đồng đẩy mạnh Đàm Hải ra, loạng choạng chạy về phòng, lôi chiếc vali cũ kỹ từ gầm giường ra.

Đàm Hải xông tới túm lấy cậu: "Đừng làm loạn nữa, muộn thế này em đi đâu?"

Quý Đồng lại dồn hết sức đẩy anh ta ra, cả hai cùng ngã xuống sàn nhà.