Chương 49

Vai Kiều Quý Đồng run lên, suýt nữa làm rơi dao: "... Tay tôi toàn dầu mỡ."

Lê Kiến Minh cười khẽ hai tiếng, không trêu cậu nữa.

Vừa mới câu được chút, không thể dọa chạy mất. Anh ta chống nạng đi sang một bên, mở tủ lạnh lấy dâu tây ra, đặt vào bồn rửa chuẩn bị rửa.

Kiều Quý Đồng lại vội vàng đặt dao xuống, đi giành dâu tây trong tay Lê Kiến Minh: "Để tôi làm cho. Chân anh còn chưa khỏi, đừng cử động."

Lê Kiến Minh bị cướp mất dâu tây, lại đi lấy cốc rượu: "Tiểu Kiều, ăn cùng tôi đi."

Một con vịt, bị Kiều Quý Đồng chế biến thành nhiều món. Phần ức thái lát, thịt vịt dùng để xào tỏi tây, xương vịt được cậu chặt ra hầm canh vịt.

Lê Kiến Minh như cái đuôi theo sau cậu, cứ theo mãi cho đến khi món ăn đã xong xuôi.

Hai người lần đầu tiên cùng nhau ngồi vào bàn ăn. Lê Kiến Minh lấy XO ra, rót nửa ly đẩy cho Kiều Quý Đồng: "Thử xem."

Kiều Quý Đồng vẫn còn e ngại chuyện Lê Kiến Minh say rượu mất kiểm soát lần trước, khuyên anh ta: "Hôm nay uống ít thôi được không?"

Lê Kiến Minh nói: "Yên tâm. Chuyện hôm đó tôi sẽ không làm lại nữa." Anh ta nâng ly rượu, ra hiệu Kiều Quý Đồng cụng ly với mình: "Tiểu Kiều, tôi muốn bắt đầu lại với cậu từ tình bạn."

Kiều Quý Đồng không biết cái "bắt đầu lại" này có ẩn ý gì khác không.

Cậu vòng vo đáp: "Cảm ơn anh."

Không đồng ý, cũng không từ chối.

Lê Kiến Minh không phải kẻ ngốc không hiểu chuyện, naturally biết Kiều Quý Đồng vẫn còn e ngại chuyện trước kia. Thầm hối hận vì hành động bồng bột lúc trước thật không đáng.

"... Sao tôi lại thấy cậu không tình nguyện nhỉ?"

"Không có đâu. Được làm bạn với anh, tôi rất vinh hạnh."

"Vậy cậu cứ gọi tôi là Lê Kiến Minh đi. Bạn bè với nhau đừng xưng hô khách sáo như vậy."

Lần này Kiều Quý Đồng không do dự, nhanh nhảu đáp: "Được. Lê Kiến Minh."

Lê Kiến Minh mừng rỡ, đang định nói tiếp thì nghe Kiều Quý Đồng nói: "Đã là bạn bè, thì đừng đưa tôi một vạn nữa. Vẫn là năm ngàn thôi. Năm ngàn còn lại, coi như là tình nghĩa bạn bè."

Tay Lê Kiến Minh đang cầm ly rượu khựng lại giữa không trung, nhìn Kiều Quý Đồng một lúc lâu.

Thì ra là đang chờ mình ở đây.

Dạo gần đây anh ta phát hiện, Kiều Quý Đồng thực ra rất khác với những gì anh ta nghĩ. Miệng lúc nào cũng cung kính, tỏ ra rất khiêm tốn. Nhưng lại có một sự kiêu ngạo riêng, không muốn để người khác xem thường.

Từ việc từ chối sự thân mật của Lê Kiến Minh, đến việc xin nghỉ việc ở khách sạn, rồi đến việc về quê ăn Tết cho tiền trước mặt họ hàng.

Khiêm tốn nhưng lại có cốt cách. Một đứa trẻ gai góc hướng nội, tự làm khó mình, không chịu buông bỏ.

Trong lòng Lê Kiến Minh lại như có một bàn tay nhỏ bé đang cào cấu.

"Không được." Lê Kiến Minh lắc đầu: “Rõ ràng phải rành mạch."

Kiều Quý Đồng lại nói: "Vậy anh đừng mua đồ cho tôi nữa, được không?"

"Không được." Lê Kiến Minh tiếp tục lắc đầu: “Tiền của tôi, tôi thích tiêu thế nào thì tiêu."

Kiều Quý Đồng cúi đầu, buồn bã nói: "Vậy tôi không thể làm bạn với anh được rồi."

Lần này đến lượt Lê Kiến Minh cứng họng. Anh ta im lặng một lúc, cảm thấy có vài chuyện không thể nóng vội. Muốn Kiều Quý Đồng quen với sự tốt đẹp của mình, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Vậy được rồi."

Hôm đó, Kiều Quý Đồng không uống rượu, Lê Kiến Minh thấy không khí cũng không uống nhiều.

Ăn một bữa cơm, nói chuyện phiếm một chút rồi kết thúc.