Đẹp nhất là đôi mắt cá chân thon thả. Đường nét xương mắt cá chân bên ngoài khiến cả người trông rất nhẹ nhàng, như có thể bế lên chỉ bằng một tay.
Mẹ kiếp. Đúng là biết lớn. Đáng yêu thật.
Muốn cạy, muốn đâm, muốn thúc eo, muốn nắm lấy mắt cá chân của cậu rồi vác lên vai. Muốn làm cho cậu không chịu nổi, muốn nghe cậu cầu xin.
Nghĩ đến mức nóng lòng, nghĩ đến mức bẩn thỉu. Đến khi Lê Kiến Minh bị hơi lạnh trên tay làm cho tỉnh táo lại thì lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Lê Kiến Minh cau mày: "Cậu tắm nước lạnh?!"
Kiều Quý Đồng cũng không còn tâm trí hỏi Lê Kiến Minh tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây, cố gắng mở mắt giải thích: "Tôi nghĩ tiết kiệm chút ga..."
"Ga gì chứ? Không, mùa đông mà cậu tắm nước lạnh?!"
"Quen rồi, không lạnh."
Quen rồi.
Lê Kiến Minh muốn hỏi Kiều Quý Đồng, ở nhà dì cậu có tắm nước lạnh không.
Nhưng cuối cùng vẫn không hỏi ra miệng.
"Không được tắm nước lạnh!"
Kiều Quý Đồng không có hứng thú nói chuyện với người khác trong tình trạng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, liền dùng khăn tắm che thân gật đầu lia lịa: “Vâng. Tôi biết rồi."
Lê Kiến Minh lại không có ý định rời đi, thản nhiên nói dối: "Sợ rồi à, cái đó, tôi không cố ý."
Nói bậy.
Nhưng Kiều Quý Đồng không có thời gian nghĩ đến sơ hở trong lời nói của anh ta, chỉ muốn nhanh chóng đóng cửa lại: "Không sao. Không sao." Nói xong, cậu vội vàng đưa tay đóng cửa lại.
Kiều Quý Đồng tắm xong, mặc đồ ngủ đi xuống lầu.
Vừa xuống đã thấy Lê Kiến Minh đang bận rộn ở bàn bếp. Cậu vội vàng chạy tới: "Này, Lê tiên sinh, anh muốn làm gì vậy?"
Lê Kiến Minh đang chặt vịt.
Nhưng anh ta nào đã từng cầm dao làm bếp, xoay con vịt quay đi quay lại mấy vòng mà vẫn không tìm được chỗ để xuống dao.
"Lê tiên sinh, để tôi làm cho. Cắt lát phải không?"
"Sao cũng được." Lê Kiến Minh bị lấy mất con dao, đành đứng sau lưng Kiều Quý Đồng: “Vậy cậu dạy tôi cách cắt vịt đi."
Kiều Quý Đồng bật cười, bất đắc dĩ và chua xót nói nhỏ: "Học cái này làm gì." Nói xong, cậu đặt con dao Lê Kiến Minh đang cầm về giá dao, lấy một con dao nhỏ hơn.
Đầu tiên cắt bỏ đầu vịt, nắm lấy cổ vịt uốn cong xuống, bắt đầu thái phần ức. Dao nào dao nấy dứt khoát, miếng nào miếng nấy đều nhau. Thịt vịt mỏng nhưng không nát, miếng nào cũng dính da.
Lê Kiến Minh không nhìn con vịt quay đang bị xẻ thịt đều đặn nữa, mà cúi đầu nhìn đỉnh đầu Kiều Quý Đồng.
Kiều Quý Đồng ít lông, tóc cũng không dày lắm. Những sợi tóc đen mảnh mai, mềm mại phủ lên cái đầu nhỏ.
Lê Kiến Minh cúi đầu xuống, ngửi thử. Mùi đất ẩm thoang thoảng, còn có chút ngọt ngào.
Lê Kiến Minh nheo mắt lại, bụng dưới lại âm ỉ đau.
Kiều Quý Đồng lật con vịt lại, lật xương ra. Động tác lần này hơi mạnh, khuỷu tay cậu thụt lùi về sau, đυ.ng vào bụng Lê Kiến Minh.
Cậu giật mình, vội vàng quay đầu lại xin lỗi. Vừa quay đầu lại mới phát hiện, hai người đứng rất gần nhau.
Lê Kiến Minh đang cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt như keo dính.
Kiều Quý Đồng giật mình trước ánh mắt nóng bỏng này, định nói gì đó thì Lê Kiến Minh lại lảng tránh ánh mắt: "Đau quá."
Giọng anh ta rất trầm thấp, mang theo từ tính tự tin. Môi gần sát tai, Kiều Quý Đồng không kìm được mà nóng ran mặt. Người theo bản năng nghiêng về phía trước, muốn kéo giãn khoảng cách.
"... Xin lỗi."
Lê Kiến Minh ưỡn ngực về phía trước, cọ xát vào lưng Kiều Quý Đồng một cách mờ ám: "Xoa cho tôi."