Chương 47

Lúc này, Lê Anh Duệ cũng đi tới, thấy Lê Kiến Minh như con chim cút bị vặt lông, liền cười khà khà.

Lê Kiến Minh thấy Lê Anh Duệ, vội vàng đưa tay ra: "Anh, cõng em xuống lầu."

Lê Anh Duệ hơn Lê Kiến Minh mười hai tuổi, nhìn anh ta như nhìn đứa con trai. Cũng không hỏi anh ta muốn làm gì, trực tiếp cõng anh ta lên, đi xuống lầu.

Lê Xảo Di bụng mang dạ chửa đi theo sau mắng Lê Anh Duệ: "Nó chống nạng được mà. Anh cứ chiều nó đi. Thanh niên hai mươi tuổi rồi, sắp bị chiều thành thiểu năng trí tuệ rồi đấy."

Lê Xảo Di miệng thì mắng, nhưng vẫn lấy túi ra, mở tủ lạnh: “Có muốn vịt quay không?"

"Có."

"Lấy chút hoa quả không?" Lê Xảo Di cầm dâu tây lên định bỏ vào túi.

"Đừng lấy dâu đỏ, lấy dâu trắng ấy." Lê Kiến Minh nịnh nọt nói: “Còn cả dưa hấu vuông nữa. Hôm qua thấy ba uống XO, còn chai nào chưa mở không, lấy cho em một chai."

Tay Lê Xảo Di dừng lại, quay người lại nhìn Lê Kiến Minh với vẻ nghi ngờ: "Cậu có bạn gái rồi à?"

Lê Kiến Minh bỗng chốc á khẩu.

Lê Xảo Di thấy phản ứng của anh ta, liền đóng tủ lạnh lại: "Ồ. Chắc chắn rồi. Là ai thế, kể cho chị nghe xem nào." Nói đến đây, lại như nhớ ra điều gì: “Hôm trước thấy cậu đổi tên thành Chu Du, còn tưởng cậu bị làm sao. Hóa ra là gặp Tiểu Kiều rồi. Nhìn cậu mê mẩn thế này, Tiểu Kiều này chắc phải chim sa cá lặn lắm?"

Mặt Lê Kiến Minh đỏ bừng, không cần suy nghĩ liền lớn tiếng phản bác: "Nói bậy!"

Lê Xảo Di càng khẳng định suy đoán của mình, cười tủm tỉm hỏi: "Có ảnh không?"

"... Không."

Lê Kiến Minh cũng bắt đầu nói dối. Buổi livestream hôm qua anh ta đã chụp màn hình gần hai trăm tấm.

Sáng sớm mùng hai Tết, Lê Kiến Minh đã rời khỏi nhà.

Đến thành phố D thì trời đã tối.

Không thấy Kiều Quý Đồng.

Nhưng đôi giày thể thao ở góc cửa đã cho anh ta biết, Tiểu Kiều đã về rồi.

Lúc này, anh ta nghe thấy loáng thoáng tiếng nước chảy từ trên lầu vọng xuống, trong lòng Lê Kiến Minh khẽ động.

Anh ta lặng lẽ đặt hành lý xuống, chống nạng lên tầng hai. Cửa phòng tắm không đóng, bên cạnh tấm thảm chân đặt ngay ngắn bộ đồ ngủ hình mặt trăng nhỏ. Trên bộ đồ ngủ là một chiếc qυầи ɭóŧ màu trắng sữa.

Lê Kiến Minh liếc nhìn bóng người in trên cửa kính mờ, lại liếc nhìn chiếc qυầи ɭóŧ trên bộ đồ ngủ.

Tiếng nước chảy ào ào bên tai, như pháo hoa, châm ngòi vào người anh ta.

Anh ta chợt nhớ lại lần say rượu mất kiểm soát trước đây, cùng Kiều Quý Đồng giằng co trong phòng khách. Lúc đầu chỉ nhớ là bực bội, bây giờ trong lòng đã thoải mái hơn, lại bắt đầu hồi tưởng lại chút va chạm thân thể đó.

Eo thon ấm áp dưới bàn tay.

Yết hầu run rẩy, xương quai xanh rõ nét, làn da trắng nõn nơi cổ.

Lê Kiến Minh chống nạng, đứng ở cửa phòng tắm dùng suy nghĩ để làm chuyện lưu manh.

Lưu manh một lúc, tiếng nước dừng lại. Tiếp theo là tiếng ấn chai dầu gội, tiếng xoa tóc. Những âm thanh khe khẽ đó khiến anh ta toàn thân nóng ran ngứa ngáy.

Lê Kiến Minh rất thẳng thắn khi đối mặt với du͙© vọиɠ. Anh ta giơ nạng lên, dùng đầu nạng đẩy cửa phòng tắm ra.

Kiều Quý Đồng bị anh ta dọa hết hồn, hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên. Cậu bị bọt dầu gội làm mờ mắt, vội vàng lấy khăn tắm treo trên bồn tắm lau mặt. Lê Kiến Minh nhân cơ hội nhìn trộm vài lần.

Quả không hổ là người làm bếp lâu năm, thân hình gầy nhưng săn chắc. Cao khoảng một mét bảy lăm, dáng người rất cân đối. Hai xương quai xanh như đôi cánh nhỏ, nâng đỡ cả thân hình. Ngực, bụng, eo, uốn lượn xuống dưới. Lông không quá dài cũng không quá rậm, màu sắc sạch sẽ.