Chương 46

Nỗi khổ của kẻ vô danh tiểu tốt Kiều Quý Đồng, dù thế nào cũng chẳng thể chạm đến được anh ta.

Lê Kiến Minh bỗng không muốn phân thắng bại với Kiều Quý Đồng nữa.

Anh ta việc gì phải phân thắng bại với một người đáng thương như vậy.

Thắng rồi thì được gì.

Sáng mùng một Tết, nhà dì cả chuẩn bị lái xe về nhà.

Đồ đạc đã thu dọn xong xuôi, dì cả mới hỏi Kiều Quý Đồng: "Quý Đồng à, về nhà với dì không?"

Kiều Quý Đồng rất biết ý tứ, vội vàng ngoan ngoãn từ chối. Cậu còn ra giúp đỡ chỉ dẫn lùi xe.

Sau đó, cậu đứng ở cổng, nhìn chiếc Mazda màu đen lắc lư ngày càng xa trên con đường đất gồ ghề ở vùng quê.

Kiều Quý Đồng cũng xách vali rời đi. Cậu ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Phòng ở đều là phòng đã lâu không có người ở, không có giường sưởi, chỉ có một chiếc giường gỗ. Lạnh đến mức cậu không ngủ được.

Cậu rất nhớ căn phòng bảy mét vuông ở nhà Lê Kiến Minh, liền đổi vé xe.



Mười giờ sáng, Lê Kiến Minh mơ màng tỉnh dậy.

Hôm qua xem Kiều Quý Đồng livestream gói bánh chưng, xem hơn một tiếng đồng hồ, xem đến nỗi anh ta muốn tặng một quả tên lửa lớn.

Tiếc là người ta không cần quả tên lửa lớn của anh ta, chỉ nói một câu điện thoại hết pin rồi kết thúc buổi livestream.

Cúp điện thoại, Lê Kiến Minh lại hưng phấn đến không ngủ được, trả lời một lượt tin nhắn. Ngay cả những tin nhắn mà ngày thường anh ta không muốn trả lời, giờ cũng mang theo chút ý tứ đáng yêu.

Trêu chọc người mình thích đúng là uống rượu giải khát, càng trêu chọc càng khát. Thêm nữa, mặt mũi đã vứt đi một lần thì không thể nào nhặt lại được. Sáng mùng một, việc đầu tiên Lê Kiến Minh làm sau khi tỉnh dậy là gọi video cho Kiều Quý Đồng.

Lần này, phông nền của Kiều Quý Đồng không phải là nhà bếp mà là nhà ga ồn ào náo nhiệt. Cậu đội một chiếc mũ len màu đen, tay cầm một ổ bánh mì mứt.

Khuôn mặt ửng đỏ, dính chút vụn bánh mì.

"Lê tiên sinh, chào buổi trưa."

Vừa nhìn thấy cậu, khóe miệng Lê Kiến Minh đã không kìm được mà nhếch lên. Như thể có thần Cupid dùng lòng bàn tay đẩy mặt anh ta lên vậy.

"Ăn gì đấy?"

"Bánh mì."

"Sao lại khàn giọng thế? Cảm lạnh à?"

"Chắc là hơi lạnh. Uống chút nước nóng là khỏi."

"Ở đâu đấy? Nhà ga à?"

"Ừ."

"Đi đâu đấy?"

"Về thành phố D."

Lê Kiến Minh bật dậy khỏi giường: “Mấy giờ thì về đến nhà?"

"Chiều mai." Kiều Quý Đồng hơi khó xử nói thêm: “Xin lỗi, Lê tiên sinh, tôi không có sạc dự phòng."

Ý là, hôm nay không thể livestream với anh đến khi hết pin được.

Lần này Lê Kiến Minh rất sảng khoái: "Biết rồi, vậy cậu chú ý an toàn nhé."

Lê Kiến Minh cúp điện thoại, gào lên một tiếng: "Anh!"

"Gào cái gì thế!" Lê Xảo Di lê dép lê đến cửa, chống nạnh nhìn anh ta: “Cậu muốn làm gì?"

Lê Kiến Minh nhìn thấy Lê Xảo Di, bỗng nhiên hết hứng: "Không có gì, tôi lấy chút đồ ăn."

"Lấy đồ ăn gì?" Lê Xảo Di đi tới: “Sao thế, cậu muốn đi đâu?"

"Về trường."

"Mùng một Tết cậu về trường?"

"Ở nhà chán chết."

Do cậu được chiều sinh hư đấy, còn chán à? Đi tìm mấy đứa bạn lêu lổng của cậu thì vui chứ gì! Cưỡi cái xe máy cà tàng ra đường hóng gió thì vui chứ gì!

Lê Kiến Minh biện minh: "Đó không phải xe máy cà tàng. Là Harley."

"Hừ. Còn Harley nữa. Cưỡi cái chổi thần thì cậu đẹp lắm đấy à? Hai chân gãy thành bốn chân thì vui phải biết?"

Lê Kiến Minh không cãi lại nữa, anh ta nói không lại Lê Xảo Di.