Chương 42

Trong đầu Lê Kiến Minh cũng xuất hiện một mặt trời.

Mặt Kiều Quý Đồng cũng đỏ bừng như mặt trời.

"... Đừng xoa nữa, xả nước đi." Lê Kiến Minh lên tiếng.

"Ừ."

"Lấy cho tôi cái qυầи ɭóŧ mới. Đừng lấy loại tam giác, lấy loại rộng rãi."

"... Được."

---

Những ngày sau đó, hai người sống với nhau rất hòa thuận.

Vì Kiều Quý Đồng không biết lái xe, nên việc bắt taxi đưa Lê Kiến Minh đến bệnh viện thay thuốc khá bất tiện. Cậu liền lên mạng học cách thay. Thực ra cũng không khó, chỉ là tháo băng gạc, lau cồn i-ốt, băng gạc mới, rồi bó bột.

Nấu ăn cũng vô cùng tận tâm, mỗi ngày đều tìm hiểu những thực phẩm tốt cho xương, thay đổi món liên tục.

Còn Lê Kiến Minh cũng thay đổi thái độ kiêu ngạo hống hách trước đây, đối xử với cậu vô cùng dịu dàng. Thậm chí còn muốn sắp xếp cho cậu học đàn ghi-ta. Nhưng Kiều Quý Đồng từ chối, nói đợi sau này khi chân Lê Kiến Minh khỏi rồi cậu sẽ tự đăng ký. Lê Kiến Minh bây giờ quả thực không thể thiếu người chăm sóc, nên cũng không ép nữa.

Cứ như vậy, hai tuần trôi qua, Tết Nguyên Đán sắp đến. Ngày 28 tháng Chạp, người nhà Lê Kiến Minh đến đón anh ta về quê ăn Tết.

Lê Xảo Di nghe nói Lê Kiến Minh bị gãy chân, liền trực tiếp cử một chiếc xe RV, kèm theo hai tài xế và một dì giúp việc đến đón.

Thấy ba người kia đều là người làm việc nhanh nhẹn đáng tin cậy, Kiều Quý Đồng cũng hơi yên tâm. Ngày hôm sau cậu cũng thu dọn đồ đạc, lên tàu về quê.

Họ hàng bên mẹ Kiều Quý Đồng đều đã mất liên lạc, nên cậu chỉ có thể về nhà bác gái. Quê của bác rể ở xa, nên gia đình bác gái mỗi dịp Tết đều về quê ngoại của bác gái, cũng chính là nhà ông bà nội của Kiều Quý Đồng.

Nhà ông bà nội Kiều Quý Đồng ở nông thôn, một nơi nghèo nàn mấy chục năm chẳng thay đổi gì. Dưới gối có tổng cộng bảy người con, bố Kiều Quý Đồng là con thứ ba.

Con cái đông, thì sẽ có sự thiên vị. Bố Kiều Quý Đồng không phải là người thành đạt nhất, cũng không phải người khéo ăn khéo nói nhất, càng không phải là con cả hay con út. Hai ông bà không thương yêu ông lắm, nên đối với Kiều Quý Đồng cũng bình thường. Thậm chí gọi tên cũng thường xuyên gọi nhầm, gọi thành Kiều Đồng Tế.

Xuống tàu, phải đi xe buýt nhỏ. Xuống xe buýt nhỏ, lại phải đi xe lam.

Xe lam ở nông thôn rất đơn sơ, khung xe được che bằng tấm ni lông. Ni lông rách thì dán băng dính. Càng cũ thì băng dính càng nhiều, chồng chất lên nhau, tróc lên từng mảng đen sì.

Chiếc xe lam mà Kiều Quý Đồng đang ngồi, còn rách hơn cả áo cà sa của thầy chùa. Rách đến mức không biết là xe được vá, hay là miếng vá được dán thành xe.

Kiều Quý Đồng ngồi trên tấm ván gỗ trải ga trải giường hoa to màu hồng, cả người rung lên bần bật theo tiếng động cơ. Cậu chợt nhớ đến cái máʏ яυиɠ giảm béo ở tầng một siêu thị gần đây. Người ta đứng lên, ấn nút khởi động, là sẽ rung lên theo máy.

Sau khi giảm giá còn một nghìn chín trăm chín mươi chín.

Hai nghìn tệ. Có thể đi xe lam một trăm lần. Tính toán thế nào thì đi xe lam vẫn hời hơn.

Mùa đông ở nông thôn miền Bắc lạnh lẽo hoang tàn. Mặt đất đóng băng cứng ngắc, bầu trời xám xịt. Thỉnh thoảng có một hai chiếc xe máy chạy qua, phía sau chở bao tải phân đạm.

Rung lắc nửa tiếng đồng hồ, đến đầu làng. Kiều Quý Đồng khoác túi vải, xách đồ uống bổ dưỡng, đi dọc con đường đất vào làng.