Lê Kiến Minh vừa ngồi lên giường đã cảm thấy toàn thân ngứa ngáy, ngứa đến mức không thể chịu nổi.
"Tiểu Kiều, tôi muốn tắm."
"Tôi lấy chậu gội đầu cho ngài trước nhé?"
Lê Kiến Minh lắc đầu: "Không được. Tôi cảm giác mình bị chấy rận rồi. Ngứa khắp người."
"Vậy ngài đợi chút. Tôi đi mua cái ghế nhựa."
Kiều Quý Đồng vội vã chạy xuống lầu, đến cửa hàng tạp hóa gần đó mua ghế nhựa, cả ghế đẩu nữa. Ghế nhựa để trong phòng tắm, ghế đẩu để bên ngoài. Lại dùng tấm nhựa sạch sẽ che chân bị thương của Lê Kiến Minh, sau đó mới dìu anh ta vào phòng tắm.
Đặt Lê Kiến Minh lên ghế nhựa, chân bị thương gác lên ghế đẩu. Sau đó bắt đầu cởϊ qυầи áo cho anh ta.
Lê Kiến Minh nói: "Tôi tự tắm được."
"Nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao." Kiều Quý Đồng khá kiên quyết cởϊ áσ hoodie của anh ta, rồi quỳ xuống cởϊ qυầи thể thao cho anh ta.
Tư thế này cực kỳ mờ ám, Lê Kiến Minh cảm thấy mặt Kiều Quý Đồng rất gần cậu nhỏ của mình.
Chỉ cần một chút sơ suất nhỏ, là có thể xảy ra tiếp xúc thân mật. Ý nghĩ này khiến cậu nhỏ của anh ta rất vui vẻ, ngóc đầu lên đầy mong đợi một chút sơ suất nhỏ.
Lê Kiến Minh cúi đầu nhìn cậu nhỏ của mình, thầm nghĩ đàn ông quả nhiên là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Mà khi nửa thân dưới suy nghĩ thì lại chẳng màng đến liêm sỉ của nửa thân trên.
Lê Kiến Minh đưa tay đẩy Kiều Quý Đồng: "Tôi tự tắm được."
"Ngài đừng khách sáo."
Kiều Quý Đồng nhìn thì gầy, nhưng lại rất khỏe. Lê Kiến Minh đẩy hai cái, cánh tay cậu cứ như càng cua. Không những không đẩy ra được, mà quần thể thao còn bị kéo xuống.
Cả hai đều cúi đầu, nhìn ngọn núi ẩn mình trong chiếc lều nhỏ.
Lê Kiến Minh nhanh trí bịa chuyện: "Tôi cứ vào phòng tắm là hưng phấn. Cậu không cần miễn cưỡng."
"Không có." Kiều Quý Đồng bình tĩnh đứng dậy: “Không có gì to tát."
Tuy miệng nói vậy, nhưng cậu cũng không tiếp tục cởϊ qυầи lót của Lê Kiến Minh. Nhẹ nhàng đóng cửa phòng tắm, chỉ chừa một khe hở để đặt chân. Sau đó quay đầu lấy vòi hoa sen, mở nước nóng.
"Lê tiên sinh, nhắm mắt lại."
Giọng nói của Kiều Quý Đồng rất ấm áp dịu dàng, vang vọng trong phòng tắm.
Lòng Lê Kiến Minh xao xuyến, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Kiều Quý Đồng sợ nước bắn vào chân bị thương, nên dùng lòng bàn tay che vòi hoa sen. Dòng nước chảy róc rách qua kẽ tay, tưới lên da đầu, cũng thật dịu dàng.
Kiều Quý Đồng xối một lúc. Tắt nước. Sợ Lê Kiến Minh bị lạnh, liền dùng khăn tắm lau khô người cho anh ta.
Ấn vòi bơm dầu gội, dùng lòng bàn tay xoa đều, nhẹ nhàng thoa lên tóc Lê Kiến Minh. Mười ngón tay luồn vào tóc, xoa bóp từng chút một dọc theo da đầu. Cẩn thận như đang lau chùi một chiếc bình cổ quý giá.
Lê Kiến Minh thoải mái đến mức không muốn nhúc nhích. Có lẽ vì không nhìn thấy gì, nên mặt cũng dày hơn một chút. Anh ta cứ thế ngồi đó, mặc kệ cậu nhỏ trong lều muốn gật đầu hay biến hình.
Gội đầu xong, lại bắt đầu lau người.
Hai tay Lê Kiến Minh hoàn toàn bình thường, anh ta hoàn toàn có thể tự tắm. Nhưng khi tay Kiều Quý Đồng đặt lên vai anh ta, anh ta liền từ bỏ ý định đó. Bàn tay thoa sữa tắm, xoa từ cổ xuống ngực, từ ngực xuống bụng, một mạch vừa xoa vừa châm lửa.
Không khí ngày càng mập mờ, trong phòng tắm vang lên tiếng động úc úc ái muội.
Ngọn núi trong lều sắp biến thành mặt trời.