"Không được, không được đâu. Tôi tự trả tiền, anh cứ chọn giúp tôi một cây khoảng năm trăm tệ thôi."
Đại Mao lắc đầu: "Vừa nãy Lê tổng của cậu nhắn tin cho tôi, bảo là chọn cây nào tốt tốt, không được dưới năm nghìn tệ." Nói rồi anh ta đưa màn hình điện thoại cho Kiều Quý Đồng xem.
Chu Du: Đừng dưới năm nghìn.
Đại Mao: Cây Flying Bird ngon lành cành đào này, 5800. OK chứ?
Chu Du: OK.「 Chuyển khoản 5800」
Đại Mao: Đã nhận tiền. Cảm ơn Lê tổng.
Đại Mao cất điện thoại, nhìn Kiều Quý Đồng đang ngẩn người, khẽ nhếch mép.
Đúng là đồ nhà quê ít thấy việc đời.
Cái đoạn tin nhắn anh ta cho xem toàn là sự quan tâm chiều chuộng. Nhưng chỉ cần lướt xuống một chút là sẽ thấy hoàn toàn không phải như vậy.
Đại Mao: Cậu nghiêm túc đấy à?
Chu Du: Làm sao có thể. Chỉ là hứng lên thôi.
Đại Mao: Nhìn cũng bình thường thôi, không đáng để cậu vung tiền như thế.
Chu Du: Bỏ ra ba bốn vạn, chơi được một tháng. Tính ra mỗi ngày hai nghìn. Đi gái một lần ba nghìn đến năm nghìn. Cậu nói xem cái nào hời hơn.
Đại Mao: "Quả không hổ danh là Lê ca. Ngón cái/Ngón cái."
Lúc Kiều Quý Đồng xách hộp đàn ra ngoài, cả người vẫn còn đang choáng váng.
Cả đời Kiều Quý Đồng sợ nhất là nợ ân tình, lương tâm của cậu cứ như cái chuông gió, một chút gió nhẹ cũng đủ làm nó leng keng rung lên.
Cậu chỉ là vì Lê Kiến Minh mà nghỉ việc ở khách sạn. Chỉ một chút lòng tốt như vậy, mà lại được Lê Kiến Minh báo đáp ân tình lớn đến thế.
Điều này khiến cậu vừa mừng vừa lo, cái chuông gió lương tâm không chỉ leng keng mà đúng hơn là vang lên inh ỏi như chuông báo động.
Cậu nằm mơ cũng muốn có một cây đàn ghi-ta. Cậu không muốn làm đầu bếp, không muốn nhào bột làm bánh.
Cậu muốn sáng tác, muốn học nhạc, muốn viết ca khúc.
Nhưng chưa từng có ai hỏi cậu thích gì, muốn gì.
Chỉ có Lê Kiến Minh, hỏi về ước mơ của cậu. Không chỉ hỏi, mà còn ghi nhớ trong lòng. Không chỉ ghi nhớ trong lòng, mà còn hào phóng giúp cậu thực hiện ước mơ.
Đây quả là một người tốt bụng biết bao.
Cậu ôm chặt hộp đàn, khom lưng khóc trước cửa xe.
"Lê tiên sinh... Cảm ơn ngài..."
Lê Kiến Minh nhìn cậu khóc, cũng ngây người ra một lúc.
Anh ta đối với mấy em nhân tình luôn hào phóng.
Ăn uống du lịch thì khỏi phải nói, quà cáp cũng rất chịu chi. Ngay cả với Tiểu Bình Quả, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, anh ta cũng tiện tay tặng không ít thứ. Hôm nay tặng cái đồng hồ, ngày mai tặng cái túi.
Nhưng trong số những em nhân tình đó, chưa có ai khóc lóc thảm thiết như thế này.
Anh ta không hiểu, tại sao một món đồ năm nghìn tệ lại có thể khiến một người khóc như mưa như gió.
Anh ta không hiểu.
Nhưng trong lòng lại dâng lên một sự cảm động.
Anh ta không kìm được đưa tay ra khỏi cửa sổ xe, dùng ngón tay cái lau nước mắt cho Kiều Quý Đồng: "Tôi chỉ muốn làm cậu vui. Cậu vui không?"
Kiều Quý Đồng vừa khóc vừa gật đầu. Gật đầu lia lịa, tạo thành tàn ảnh.
Lê Kiến Minh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cậu, khóe miệng cũng nở nụ cười: "Vậy thì tốt."
Hai người về đến nhà, Kiều Quý Đồng dìu Lê Kiến Minh lên lầu, vào phòng ngủ.
Lê Kiến Minh ở phòng ngủ chính trên lầu, sáng sủa rộng rãi. Cửa sổ kính lớn hướng Nam, khắp nơi tràn ngập ánh nắng vàng.
Trên tường dán áp phích xe máy, treo áo khoác da. Trên sàn trải thảm lông dài màu xám, trên giường lớn là ga trải giường trắng muốt.