Năm ngày nay người đến thăm đông như trẩy hội. Cả phòng bệnh chưa bao giờ vắng người. Đến tận ngày xuất viện, xe đến đón tận ba chiếc, cứ như đi đón dâu vậy.
Kiều Quý Đồng lặng lẽ ngồi bên cạnh Lê Kiến Minh, nghe anh ta nói chuyện phiếm với bạn bè lái xe đến.
Lúc này Lê Kiến Minh chuyển chủ đề, nói với người bạn đang lái xe: "Đúng rồi, Đại Mao, cửa hàng nhà cậu hôm nay có mở cửa không?"
Đại Mao gật đầu: "Mở cửa."
"Đến cửa hàng nhà cậu trước."
"Sao vậy? Muốn mua gì à?"
"Đàn ghi-ta."
Kiều Quý Đồng vểnh tai lên, thầm nghĩ chẳng lẽ Lê Kiến Minh cũng thích đàn ghi-ta?
Đại Mao cũng tò mò: "Sao vậy? Chuyển tính rồi à? Không đua xe nữa mà chuyển sang chơi đàn rồi?"
"Không phải. Cho Tiểu Kiều."
Kiều Quý Đồng đột nhiên trợn tròn mắt, định lên tiếng thì bị Lê Kiến Minh phẩy tay ngăn lại.
Đại Mao nhìn Kiều Quý Đồng qua gương chiếu hậu: "Ồ. Được đấy. Cứ tự nhiên chọn. Tiểu Kiều, cậu biết chơi đàn không?"
Kiều Quý Đồng lắc đầu: "Không biết."
"Nhà tôi mở cửa hàng nhạc cụ, cũng có lớp học. Đăng ký một khóa học không?"
Chưa đợi Kiều Quý Đồng trả lời, Lê Kiến Minh đã thay cậu đồng ý: "Được. Cậu sắp xếp cho. Tôi chuyển khoản cho cậu."
Kiều Quý Đồng bật dậy khỏi ghế: "Không được!" Cú va chạm này khiến cậu đập đầu, đau đến mức lại ngồi phịch xuống.
Lê Kiến Minh đưa tay xoa nhẹ chỗ bị đập trên đầu cậu, nói với giọng cưng chiều: "Không có gì không được cả. Tôi muốn thấy cậu vui vẻ."
Kiều Quý Đồng chưa từng bị ai tán tỉnh như vậy, trong nháy mắt mặt đỏ bừng, ngay cả nói cũng không nên lời: "Khô..không được, Lê tiên sinh, cái này không được..."
Đại Mao nhướn mày. Anh ta đã nhìn ra tâm tư của Lê Kiến Minh, không khỏi lại quan sát Kiều Quý Đồng kỹ hơn.
Không thấy có gì đặc biệt.
Chắc là cậu ấm này ăn sơn hào hải vị quen rồi, muốn gặm chút cơm hẩm.
Thế là cũng phụ họa theo Lê Kiến Minh: "Lê ca chưa từng đối xử tốt với ai như vậy đâu, cậu từ chối nữa là không nể mặt rồi đấy."
Đến cửa hàng nhạc cụ, vì chân đi lại bất tiện, Lê Kiến Minh không xuống xe. Trực tiếp bảo Đại Mao dẫn Kiều Quý Đồng vào chọn.
Kiều Quý Đồng theo Đại Mao vào cửa hàng, đập vào mắt là một dãy đàn piano. Đi sâu vào bên trong, là một hàng phòng thử âm thanh, phòng nào cũng có người.
Có thể thấy việc buôn bán rất phát đạt.
Đến khu vực đàn ghi-ta, Đại Mao gọi nhân viên bán hàng: "Chọn cho bạn tôi một cây."
Nhân viên bán hàng niềm nở dẫn Kiều Quý Đồng đi vào trong: "Anh muốn chọn đàn ghi-ta thùng hay ghi-ta điện ạ?"
"...Ghi-ta thùng."
"Đây là cây đàn thứ mấy của anh rồi ạ?"
Kiều Quý Đồng đỏ mặt nhỏ giọng nói: "...Cây đầu tiên." Nói xong lại nhỏ giọng bổ sung: “Đừng lấy loại quá đắt. Dưới năm trăm tệ là được."
Nhân viên bán hàng cười tủm tỉm nói: "Cây đàn đầu tiên rất quan trọng. Đàn dưới năm trăm tệ thật sự không nên mua đâu anh. Vật gì cũng vậy, đều có tiêu chuẩn của nó cả. Anh xem áo phông, có loại một trăm tệ, cũng có loại mười tệ. Loại mười tệ thì chất lượng sao tốt được."
Kiều Quý Đồng thầm nghĩ tôi toàn mặc loại mười tệ đấy.
Lúc này Đại Mao tiến lại gần, nói với nhân viên bán hàng: "Lấy cây Yamaha FG800 cho tôi."
Kiều Quý Đồng nhìn theo tay người bán hàng, trước khi nhìn thấy cây đàn ghi-ta, cậu đã nhìn thấy giá của nó: 5800.
"Không được đâu, thưa anh, cái này đắt quá!"
Đại Mao vỗ vai cậu: "Yên tâm đi. Lê tổng của cậu không thiếu mấy đồng bạc lẻ này đâu."