Vì cậu đột ngột xin nghỉ việc, ảnh hưởng rất xấu. Quản lý liên tục tỏ thái độ khó chịu, cuối cùng thỏa thuận là tháng này không trả lương cho cậu.
Kiều Quý Đồng không nói gì, đồng ý.
Khó xin việc vào khách sạn, Kiều Quý Đồng cũng biết nghỉ việc này là mất nhiều hơn được.
Nhưng cậu không thể bỏ mặc Lê Kiến Minh. Người ta đã giúp cậu lúc cậu không nhà không cửa, cái bàn trà hơn hai vạn tệ cũng không bắt cậu đền.
Cho dù những ngày này có gây khó dễ cho cậu, cũng chỉ là trò trẻ con. Mấy trò mèo đó so với những thủ đoạn ngoài xã hội thì chẳng đáng gì. Kiều Quý Đồng đừng nói là để tâm, thậm chí còn thấy Lê Kiến Minh đơn thuần, ngay cả bắt nạt người khác cũng không biết.
Đợi Kiều Quý Đồng quay lại bệnh viện, Lê Kiến Minh đã tỉnh.
Quay đầu thấy cậu, trước là kiêu ngạo quay mặt đi. Không được hai giây, lại nhíu mày, hít hít mũi làm nũng: "Cậu đi đâu vậy, chân tôi đau chết mất."
Kiều Quý Đồng đặt hành lý xuống: "Tôi đi hỏi bác sĩ xem có thể tiêm thuốc giảm đau không."
Gọi y tá đến, tiêm thuốc giảm đau, lông mày Lê Kiến Minh vẫn không giãn ra. Cơm cũng không ăn, ngủ cũng không được.
Là một cậu ấm được nuông chiều từ bé, anh ta chưa từng chịu khổ về thể xác. Lần đầu tiên vào viện, còn chưa báo cho người nhà. Trong lòng tủi thân, tính tình càng thêm ngang ngược. Vừa khóc vừa chửi bậy, đau quá lại đập giường.
Kiều Quý Đồng đành phải đi tìm y tá. Y tá bất lực cười khổ: "Không phải vừa mới tiêm xong sao? Thuốc giảm đau không thể tiêm liên tục."
"Vậy phải làm sao? Có cách nào giảm đau không?"
"Anh cứ nửa phút lại nhẹ nhàng cử động chân cho cậu ấy. Hoặc xoa xoa xung quanh vết thương cũng đỡ hơn."
Kiều Quý Đồng ngoan ngoãn làm theo. Cứ 30 giây lại nhẹ nhàng cử động chân bị thương của Lê Kiến Minh, sau đó lại xoa bóp xung quanh vết thương 30 giây, cứ như vậy lặp đi lặp lại, không ngừng nghỉ.
Lần này Lê Kiến Minh thật sự im lặng hơn nhiều, cũng không đập giường nữa.
Cứ như vậy đến ba giờ chiều, Kiều Quý Đồng mệt đến mức bắt đầu lảo đảo. Từ tối qua Lê Kiến Minh gặp chuyện đến giờ, cậu chưa được nghỉ ngơi phút nào.
Lê Kiến Minh thấy cậu mặt mày mệt mỏi, trong lòng cũng hơi áy náy.
"Cậu ngủ một lát đi. Tôi không đau nữa."
Kiều Quý Đồng lắc đầu: "24 tiếng sau phẫu thuật vẫn còn đau lắm."
"Nhìn mặt cậu sưng như cái bánh bao rồi."
Kiều Quý Đồng lại cử động chân anh ta: "Không sao."
Lê Kiến Minh không khuyên nữa. Giận dỗi nghĩ, vậy thì để cậu ta mệt một chút. Mệt cũng là vì tôi.
Kiều Quý Đồng lặp lại công việc đơn điệu và mệt mỏi này, dần dần, khoảng cách cử động chân càng lúc càng dài. Đến khoảng tám giờ tối, ngón tay cậu đặt trên đầu gối Lê Kiến Minh, gục đầu ngủ thϊếp đi.
Chân Lê Kiến Minh lại bắt đầu tê đau. Nhưng anh ta nhịn không gọi Kiều Quý Đồng, tự mình cử động ngón chân để giảm bớt. Vừa cử động ngón chân vừa lặng lẽ quan sát Kiều Quý Đồng.
Nghe thấy hơi thở của cậu ngày càng đều đặn, anh ta lại mạnh dạn hơn, cong lưng với lấy bàn tay cậu đang đặt trên đầu gối mình.
Ban đầu chỉ là chạm nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước.
Sau đó dần dần tăng diện tích tiếp xúc. Từ kẽ ngón tay đến mu bàn tay, từng chút từng chút một sờ soạn, cuối cùng nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu. Cầm trong tay thấy hơi nóng, nóng đến mức anh ta hơi choáng váng.
Nói ra thật kỳ lạ, Lê Kiến Minh chưa bao giờ để ý đến tay của người khác, cũng chưa bao giờ muốn nắm tay ai.