Chương 35

Buổi sáng tuyết rơi lất phất, buổi trưa thì đóng băng. Anh ta đi xe máy vào buổi tối, xe phía trước đột ngột chuyển hướng, anh ta không phanh kịp. Ngã ngửa ra sau trượt dài trên đường, thanh chắn bảo hiểm của xe máy ma sát với mặt đất tóe lửa.

Lê Kiến Minh không hề bất tỉnh, chỉ thấy chân rất đau. Anh ta gọi 120 trước. Cúp máy xong, anh ta lại mở ứng dụng chat, định liên lạc với chị cả.

Vừa mở khung chat, ngón tay lại dừng lại. Từ khi Lê Xảo Di kết hôn sinh con, anh ta rất ít khi chủ động liên lạc. Huống chi dạo này chị ấy lại đang mang thai đứa thứ hai.

Lê Xảo Di khi chưa kết hôn, chủ yếu là chị cả của anh ta. Sau khi kết hôn, chủ yếu là vợ của người khác. Sinh con rồi, thành phần chủ yếu lại thay đổi - là mẹ của người khác.

Lê Kiến Minh tắt khung chat, trong lòng vô cùng cô đơn. Đúng lúc này, trên màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn.

Tiểu Kiều: Lê tiên sinh, anh có muốn ăn khuya không?

Lê Kiến Minh định tắt đi, nhưng lúc này anh ta thật sự rất muốn làm nũng, thế là ma xui quỷ khiến trả lời một câu: "Tôi bị ngã xe rồi."

Một giây sau, Kiều Quý Đồng gọi điện tới. Đầu dây bên kia là giọng nói hốt hoảng: "Lê tiên sinh, anh đang ở đâu? Bị thương nặng không? Có gọi xe cấp cứu chưa?"

"Đau lắm. Cảm giác sắp tắt thở rồi."

"Anh ở đâu? Tôi đến ngay!"

Nghe thấy cậu lo lắng cho mình, Lê Kiến Minh đắc ý trong lòng. Đắc ý quá hoá lố, lại nảy ra ý xấu.

Anh ta cúp máy.

Anh ta muốn Kiều Quý Đồng lo lắng cho mình, càng lo lắng càng tốt.

Điện thoại không ngừng rung lên, mỗi lần rung, trong lòng anh ta lại thấy dễ chịu hơn một chút.

Cho đến khi lên xe cấp cứu, sắp đến bệnh viện, Lê Kiến Minh nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ kia, khóe miệng nhếch lên.

May mà đồ bảo hộ đầy đủ, anh ta chỉ bị gãy xương mác chân trái.

Tranh thủ lúc chân chưa sưng hẳn, Lê Kiến Minh được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật.

Ca phẫu thuật kéo dài từ mười giờ tối đến ba giờ sáng.

Lê Kiến Minh vừa được đẩy ra, Kiều Quý Đồng liền lao tới. Mặc bộ đồ ngủ hình trăng khuyết lông xù, bên ngoài khoác áo phao.

Tóc tai rối bù, mặt mũi sưng húp.

Thấy cậu vì mình mà hồn bay phách lạc, Lê Kiến Minh rất vui vẻ. Miệng lại cố ý nói: "Đến làm gì? Không đi làm à?"

"Không đi nữa. Chân thế nào rồi?"

"Chưa chết. Đi làm việc của cậu đi."

"Ai chăm sóc anh?"

"Thuê hộ lý."

Kiều Quý Đồng im lặng một lúc, nói: "Đừng thuê nữa. Tôi chăm anh."

"Vậy việc của cậu thì sao?"

"Tạm thời nghỉ việc."

Trong lòng Lê Kiến Minh vui mừng, miệng vẫn cứng rắn: "Cậu chăm tôi, tôi cũng không trả cậu chín nghìn đâu."

Kiều Quý Đồng lắc đầu: "Không cần thêm tiền."

Mặt Lê Kiến Minh hơi đỏ, không biết là do đau hay do mong đợi.

"Vì sao?"

"Coi như trả ơn chuyện cái bàn trà."

Lần này Lê Kiến Minh không vui. Đây không phải là câu trả lời anh ta muốn.

Anh ta quay mặt đi, lạnh lùng nói: "Không cần cậu. Cút đi."

Kiều Quý Đồng cút đi.

Cút đi một tiếng, lại xách một đống đồ quay lại.

Bình giữ nhiệt, bàn chải đánh răng, xà phòng, khăn mặt, chậu rửa mặt, giấy ăn, khăn ướt, qυầи ɭóŧ mới, dép lê, kem dưỡng da tay...

Bên trong áo phao vẫn là bộ đồ ngủ hình trăng khuyết, bận rộn bên cạnh Lê Kiến Minh.

Lê Kiến Minh không nói gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm. Nhìn một lúc, lại như giận dỗi nhắm mắt, quay mặt đi ngủ.

Thấy anh ta ngủ, Kiều Quý Đồng về nhà một chuyến. Lấy ít đồ dùng cá nhân để chăm sóc anh ta. Lại đến Khách sạn Sinh Thái tìm quản lý.