Thậm chí còn nhớ dáng vẻ cậu nghiến răng bất lực thở dài, nói vậy anh đừng trả lương cho tôi trong nửa năm nay.
Từng mảnh ký ức, như lời nguyền cứ chui vào đầu anh ta.
Khốn kiếp! Lê Kiến Minh đấm mạnh xuống giường, làm Tiểu C giật nảy mình. Ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn anh ta đáng thương: "Anh..."
"Thôi." Lê Kiến Minh đột ngột đứng dậy, kéo quần lên. "Tiền tôi vẫn trả cho cậu. Cậu tự ở đây rêи ɾỉ một lúc đi."
Tiểu C ngơ ngác nhìn anh ta: "Rêи ɾỉ?"
"Đúng. Rêи ɾỉ. Rên một tiếng." Lê Kiến Minh đứng dậy bỏ đi, đến cửa lại quay đầu nói: "Tôi trả cậu gấp đôi. Rên hai tiếng."
Kiều Quý Đồng đang lau nhà ở tầng một, nghe thấy động tĩnh trên lầu, thở dài một tiếng.
Trẻ con giận dỗi.
Cậu thừa nhận Lê Kiến Minh rất có sức hút, cậu cũng sẽ đỏ mặt vì sức hút của anh ta. Nhưng cậu không có ý đó với Lê Kiến Minh. Cậu biết thân biết phận, cũng không muốn bị coi là đồ chơi.
Bị Đàm Hải vứt bỏ một lần đã đủ đau rồi. Cậu không chịu đựng nổi việc bị người ta dùng rồi vứt đi nữa.
Những ngày sau đó, Lê Kiến Minh không nhắc lại chuyện này nữa. Nhưng thái độ của anh ta đối với Kiều Quý Đồng, không còn tốt như trước nữa.
Lúc thì món này mặn, lúc thì món kia nhạt.
Thỉnh thoảng lại ra ngoài ăn tối, cũng không báo trước.
Cố tình dẫn người về nhà, cũng không về phòng, cứ sờ soạng nhau trên sofa cho Kiều Quý Đồng xem.
Nhưng Kiều Quý Đồng, giống như cao tăng đắc đạo trong chùa, mặc kệ anh ta dùng trăm phương ngàn kế, cậu cũng không thèm đếm xỉa.
Đi làm, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, về phòng.
Anh ta sai bảo, cậu liền "Vâng, được."
Anh ta phớt lờ cậu, cậu liền lặng lẽ làm việc.
Anh ta bắt cậu nấu cả bàn thức ăn mà không ăn, cậu liền xin lỗi: "Xin lỗi. Không hỏi anh trước."
Thậm chí Lê Kiến Minh tìm người thân mật trong phòng khách, cậu còn vào bếp cắt đĩa hoa quả bưng ra.
Chu đáo hơn cả nhân viên phục vụ KTV, khiến Lê Kiến Minh tức đến mức muốn mọc mụn nhọt trên phổi.
Nhưng kỳ lạ là, trong chuỗi ngày thất bại liên tiếp này, Lê Kiến Minh không những không mất hứng thú với Kiều Quý Đồng, ngược lại càng ngày càng say mê, thậm chí có thể nói là xoay quanh Kiều Quý Đồng.
Làm khó dễ cũng tốt, bắt bẻ cũng vậy, đều chỉ là để thu hút sự chú ý của Kiều Quý Đồng. Kiều Quý Đồng không tiếp chiêu, anh ta diễn trò cũng vô ích.
Ngay cả bản thân anh ta cũng không hiểu, đây rốt cuộc là chuyện gì. Từ khi dậy thì, anh ta muốn ai mà chẳng được. Cũng không phải chưa từng gặp qua những kẻ làm bộ làm tịch, làm giá. Nhưng chỉ cần anh ta tỏ vẻ mất hứng thú, đối phương nhất định sẽ vội vàng bám lấy anh ta.
Chỉ có Kiều Quý Đồng. Nhìn thì tưởng như trong tầm tay, nhưng lại kiên cố như thành đồng vách sắt. Chiến tuyến kéo dài, Lê Kiến Minh bắt đầu nghi ngờ, liệu bản thân có thực sự quyến rũ như vậy không.
Anh ta đứng trước gương trong phòng tắm soi mình.
Nhìn khuôn mặt điển trai này, nhìn chiều cao này, nhìn cơ bắp săn chắc này. Trai đẹp cực phẩm.
Sao có thể không quyến rũ chứ. Rõ ràng là quyến rũ chết người, quyến rũ đến mức xuyên thủng tầng khí quyển rồi còn gì.
Lê Kiến Minh sờ cằm, lẩm bẩm, chẳng lẽ Kiều Quý Đồng thật sự là trai thẳng?
Cứ như vậy mười mấy ngày trôi qua, một tai nạn bất ngờ đã phá vỡ thế bế tắc.
Lê Kiến Minh bị tai nạn xe máy.