Chương 33

Lê Kiến Minh nheo mắt đánh giá cậu: "Thích con gái?"

Kiều Quý Đồng cứng đầu gật đầu.

Không khí im lặng khoảng một phút. Lê Kiến Minh đánh giá cậu không chút che giấu, môi cười mà mắt giận.

Kiều Quý Đồng lo lắng nắm chặt tay, như bị giáo viên chủ nhiệm hỏi bài tập là chưa làm hay chưa mang theo vậy.

Cuối cùng, Lê Kiến Minh cũng buông tha cậu. Đứng dậy cười lạnh một tiếng: "Tốt nhất là đừng để tôi phát hiện cậu nói dối." Nói xong cầm khăn tắm trên sofa lên lầu đi tắm.

Vòi hoa sen xối nước ấm lên người, Lê Kiến Minh lau mặt. Nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi của hai người, lửa giận trong lòng lại càng bùng lên.

Không những từ chối tôi, đẩy tôi một cái, chê tôi ghê tởm, làm hỏng bàn trà của tôi, còn nói dối lừa tôi.

Thích con gái.

Nhìn một cái đã đỏ mặt, lại gần một chút cũng đỏ mặt, nói hai câu cũng đỏ mặt.

Lừa ma à cậu thích con gái.

Uống rượu với tôi, khen tôi tốt, sờ đùi cũng không nói gì.

Đến cuối cùng lại nói không được?

Không được thì lúc đầu làm gì. Không được thì đừng có cắn câu.

Giở trò mèo vờn chuột với tôi Lê Kiến Minh này. Cũng không xem lại mình là cái thứ gì.

Càng tức, càng tức là, cậu thà chọn làm ô sin không công nửa năm cũng không chịu?!

Con gà quê này là cái giống gì?

Tốt nghiệp cấp hai, con nhà nghèo nhút nhát.

Làm như tôi thèm khát cậu lắm vậy. Lê Kiến Minh này dù có què tay gãy chân, cũng không đến lượt cậu chê!

Lê Kiến Minh càng nghĩ càng tức, tức đến mức máu dồn lên não. Lòng tự trọng của anh ta bị tổn thương nghiêm trọng. Sự tổn thương này khiến anh ta nảy sinh lòng trả thù. Anh ta cũng không biết trả thù cái gì, dù sao anh ta cũng không muốn để Kiều Quý Đồng sống yên ổn.

Tắm xong anh ta chui vào phòng ngủ phụ, chủ động liên lạc với Giả Phi Vũ, lần đầu tiên gọi trai bao.

Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên.

Kiều Quý Đồng đang dở tay dọn dẹp liền đi mở cửa, thấy trước cửa đứng một chàng trai vô cùng xinh đẹp.

Kẻ mắt tô son, môi đỏ răng trắng. Thoang thoảng mùi nước hoa, như một tấm kính màu tuyệt đẹp. Thậm chí còn đẹp hơn Tiểu Bình Quả gấp mấy lần.

Chàng trai mặc áo khoác phao trắng như tuyết, quàng khăn choàng tua rua màu tím. Thấy Kiều Quý Đồng đang ngẩn người, chàng trai cong mắt chào hỏi: "Hello. Em là Tiểu C của Hoa Nguyệt."

Kiều Quý Đồng đang còn nghi ngờ, Lê Kiến Minh từ tầng hai thò mặt ra. Cởi trần, khoanh tay ra hiệu với Tiểu C: "Lên đây. Đợi cậu nãy giờ."

Tiểu C nhìn thấy Lê Kiến Minh, mắt sáng rực, vừa cởi giày vừa cười nói: "Biết anh đẹp trai thế này, em đã chạy lên rồi."

Lê Kiến Minh không nói gì, nhưng sắc mặt cũng dịu đi không ít.

Tiểu C cởi giày, cẩn thận lên tầng hai. Chưa kịp bước lên bậc cuối cùng, Lê Kiến Minh đã ôm chầm lấy cậu ta.

Tiểu C cười cởϊ qυầи áo: "Anh thật vội."

Chiếc áo phao trắng rơi trên bậc thang, như một đám mây lãng mạn.

Kiều Quý Đồng đứng dưới lầu há hốc mồm. Đây là... gọi trai bao??

Lê Kiến Minh không thèm nhìn cậu, bế Tiểu C vào phòng ngủ phụ.

Tiểu C làm việc rất thành thạo, vừa vào đã quỳ xuống trước mặt anh ta.

Lê Kiến Minh để cậu ta hầu hạ một lúc, cơn giận trong lòng không những không nguôi ngoai, ngược lại càng lúc càng bùng lên.

Càng tức là, anh ta lại không nhịn được nghĩ đến Kiều Quý Đồng.

Nhớ nụ cười như trăng non của cậu. Nhớ dáng vẻ cậu đỏ mặt. Nhớ đôi mắt trong veo của cậu. Nhớ chiếc cổ trắng nõn của cậu. Nhớ dáng vẻ cậu đứng hiên ngang trong ánh trăng nói: "Tôi không làm, anh tìm người khác đi."