Chương 31

"Không. Không uống nhiều lắm." Lê Kiến Minh thúc vào người Kiều Quý Đồng: “Tôi không đợi được lên lầu nữa..." Vừa nói vừa liếʍ lên cổ Kiều Quý Đồng, một tay thậm chí còn luồn vào sau eo cậu.

Kiều Quý Đồng lập tức nổi hết da gà, trong đầu hiện lên khuôn mặt méo mó khóc lóc của Tiểu Bình Quả. Cậu không nhịn được nữa, đẩy mạnh Lê Kiến Minh một cái, thẳng tay đẩy anh ta ngã vào bàn trà. Chìa khóa xe trong túi quần Lê Kiến Minh đâm vào mặt kính cường lực của bàn trà, mặt kính vỡ tan tành.

Trong nhà không bật đèn, ánh trăng từ cửa sổ sát đất chiếu vào. Mảnh vỡ thủy tinh vương vãi trên sàn nhà như những hạt muối.

May mà trái tim không có vết thương, thì chẳng sợ hạt muối.

Kiều Quý Đồng đứng trong ánh trăng, dùng tay áo lau đi lau lại cổ, cứ như trên cổ dính phải phân chim.

Lê Kiến Minh ngẩn người nhìn Kiều Quý Đồng một lúc lâu. Ánh mắt đầy vẻ khó tin: "Ý cậu là gì? Chê tôi ghê tởm?"

Kiều Quý Đồng dừng tay lau, nhìn anh ta lạnh lùng nói: "Tôi không làm. Anh tìm người khác đi."

Nghe thấy câu này, Lê Kiến Minh cười tự giễu. Sau đó im lặng đứng dậy, kiểm tra lòng bàn tay. Thấy không bị xước, anh ta quay đầu bỏ đi. Đi thẳng lên tầng hai, suốt quãng đường không nói một lời.

Còn Kiều Quý Đồng cũng không nói gì, đứng yên tại chỗ, mặt nóng bừng, nóng đến mức choáng váng. Trong cơn choáng váng, đầu óc cậu biến thành máy hát, cứ tự động phát lại những lời nói lúc chiều.

"Loại đàn bà đó, không thể nào để mắt đến cậu."

"Đã hẹn mấy em gái gọi rồi, đến không?"

"Cậu không phải toàn tìm gái da trắng sao? Từ năm ngoái đến giờ, thay đến bảy tám em, em nào cũng trắng hơn em kia. Em gần đây nhất, đội tóc giả lên còn có thể giả làm Mỹ."

"Chúng ta chia tay đi. Đã nói rõ là chỉ chơi bời thôi, vậy mà cậu cứ lằng nhằng với tôi."

Kiều Quý Đồng thấy trong lòng đau nhói. Thầm hận bản thân không có tiến bộ, người ta nói gì cũng tin.

Người ta căn bản không hề thật lòng đối xử bình đẳng với cậu.

Có lẽ chỉ là lời nói xã giao, có lẽ là có mục đích khác.

Đàm Hải lợi dụng cậu ngốc, chịu chi tiền.

Vậy Lê Kiến Minh lợi dụng cậu để làm gì?

Tiểu Bình Quả đẹp trai, lại biết ăn diện. Nói chuyện lại líu lo, hoạt bát. Giống như pháo hoa đêm giao thừa, náo nhiệt rộn ràng, ai cũng thích.

Còn cậu, tướng mạo bình thường, quê mùa xấu xí. Học thức chẳng có bao nhiêu, lại luôn khúm núm. Giống như cây nến trắng nằm sâu trong ngăn kéo nhà người ta, ngày thường chẳng ai nhớ đến, lúc mất điện mới lôi ra thắp sáng.

Vậy Lê Kiến Minh có thể thích cậu sao. Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, đây là muốn thử của lạ.

Nếu với Tiểu Bình Quả là chơi bời, vậy với cậu, thì ngay cả chơi bời cũng không tính.

Lúc này trên tầng hai truyền đến tiếng nước chảy - Lê Kiến Minh đi tắm.

Kiều Quý Đồng lau mặt, về phòng thay tạp dề, bắt đầu quét dọn mảnh vỡ thủy tinh ở phòng khách.

Tiếng nước trên lầu ngừng lại. Sau đó là tiếng bước chân. Tiếng đóng sầm cửa.

Kiều Quý Đồng quét sạch mảnh vỡ. Mặt vẫn nóng bừng, nhưng đầu óc cuối cùng cũng hoạt động trở lại.

Cậu quỳ xuống đất quan sát kỹ bàn trà. Chỉ còn lại cái khung gỗ, không thể dùng được nữa.

Cậu lấy điện thoại ra, tìm kiếm hình ảnh để tra giá. Nhìn thấy con số năm chữ số đỏ chót, trước mắt tối sầm.

Hai mươi lăm nghìn.

Trong nhận thức của Kiều Quý Đồng, một cái bàn trà, loại rẻ thì một trăm tệ, loại đắt chắc cũng chỉ vài nghìn. Cùng lắm thì cậu sẽ đền tiền cho anh ta.