Chương 30

Mặc áo khoác da màu nâu, quần jean bó sát. Chính là Tiểu Bình Quả.

Kiều Quý Đồng nhìn thấy Tiểu Bình Quả, như thấy cứu tinh từ trên trời rơi xuống, vội vàng nói: "Mau nhìn kìa, bạn trai nhỏ của cậu đến tìm cậu rồi."

Lê Kiến Minh nhíu mày ngồi dậy: "Bạn trai nhỏ nào cơ?"

Tiểu Bình Quả cũng nhìn thấy biển số xe của Lê Kiến Minh, liền chạy đến.

Lê Kiến Minh nói với tài xế: "Dừng lại một chút."

Tài xế dừng xe. Lê Kiến Minh hạ cửa kính xuống, gọi Tiểu Bình Quả từ xa: "Ê cái người kia, cậu đến làm gì?"

Tiểu Bình Quả vừa chạy vừa làm nũng: "Anh Lê, sao anh không trả lời tin nhắn của em vậy?"

"Hử? Tao làm gì thì phải trả lời tin nhắn của mày?"

Tiểu Bình Quả bĩu môi: "Em đợi ở đây lạnh lắm đấy."

Đang nói thì Tiểu Bình Quả nhìn thấy Kiều Quý Đồng ngồi bên cạnh Lê Kiến Minh, mặt mày tái mét.

Lê Kiến Minh nói với giọng điệu trêu chọc: "Vậy thì cậu dậm chân đi." Nói xong liền định đóng cửa kính xe, Tiểu Bình Quả vội vàng kẹp tay vào cửa kính, mắt rưng rưng nước mắt: "Anh Lê, đừng giận nữa, em sai rồi, chúng ta làm hòa đi."

Lúc này trong đầu Lê Kiến Minh toàn là Kiều Quý Đồng, anh ta đã mất hứng thú với người khác. Tất nhiên việc anh ta mất hứng thú cũng là chuyện thường.

Anh ta cười thờ ơ: "Chúng ta chia tay đi. Đã nói là chỉ chơi đùa thôi, mà cậu cứ làm ầm ĩ với tôi."

Tiểu Bình Quả cầu xin với giọng điệu khép nép: "Anh Lê, những chuyện khác, em sẽ không nói những lời đó nữa, sẽ không cáu kỉnh nữa, em còn chỗ nào không tốt, đều có thể sửa..."

Lê Kiến Minh xua tay: “Tao chán rồi. Cậu sửa kiểu gì?"

Vừa nói ra câu này, đến anh tài xế cũng thấy ngượng ngùng. Kiều Quý Đồng càng thêm lúng túng.

Tiểu Bình Quả há hốc mồm khóc ầm lên. Khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.

Kiều Quý Đồng nhìn thấy Tiểu Bình Quả khóc lóc thảm thiết, bỗng nhiên đau lòng như cắt. Cậu như nhìn thấy chính mình lúc bị Đàm Hải phản bội.

Trong tình yêu, kẻ nào thật lòng thì kẻ đó sẽ như chó mất chủ. Bất kể bạn là quả hồng mềm hay trái ớt nhỏ, một khi đã yêu, thì đều thành chó mất chủ cả thôi.

Kiều Quý Đồng nghiêng đầu nhìn Lê Kiến Minh.

Trên mặt Lê Kiến Minh đừng nói là áy náy, trái lại còn như đang xem kịch.

"Trời lạnh thế này, đừng ở đây kêu gào nữa, về nhà sớm đi. Chúng ta chia tay trong êm đẹp, bye bye." Vừa nói, anh ta vừa lấy từ túi sau ghế trước ra một cuốn tạp chí, không thương tiếc gỡ tay Tiểu Bình Quả ra, cửa kính xe từ từ đóng lại.

Bên ngoài cửa sổ là khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Tiểu Bình Quả. Anh ta không ngừng đập vào cửa kính xe, lớn tiếng gọi: "Lê ca ca! Lê ca ca!"

Lê Kiến Minh lại chẳng thèm nhìn, nằm bò ra ghế xe chỉ đường cho tài xế: "Vào khu nhà rồi rẽ phải."

Tiểu Bình Quả đuổi theo xe vài bước, chân trượt một cái, ngã sấp mặt xuống đất.

Kiều Quý Đồng thấy anh ta chậm rãi bò dậy, ngồi xổm trên mặt đất ôm mặt.

Quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lê Kiến Minh, bỗng nhiên thấy lạnh toát cả người.

Đợi đến khi về đến nhà mở cửa, Kiều Quý Đồng vẫn không nói một lời.

Lê Kiến Minh coi sự im lặng của cậu là đồng ý, vừa cởi giày đã ôm chầm lấy cậu, định hôn. Kiều Quý Đồng hai tay đẩy vai Lê Kiến Minh ra kháng cự.

Lê Kiến Minh cho rằng cậu đang làm nũng, ôm chặt hơn.

"Lê tiên sinh, anh say rồi."