Tiểu Mai khẽ huých khuỷu tay vào eo Quý Đồng, cậu giật mình run rẩy hỏi: "Tóc ở đâu ạ?"
Cô gái dùng đôi đũa chỉ vào mặt bàn. Kiều Quý Đồng tiến lại gần xem xét.
Trên mặt bàn kính bóng loáng là một sợi tóc ướt nhẹp.
Bỗng nhiên, sợi tóc nhỏ bé kia như biến thành một tảng đá lớn, nghẹn ứ nơi cổ họng cậu, khiến cậu buồn nôn đến mức khó thở.
Kiều Quý Đồng cởi phăng chiếc mũ đầu bếp trên đầu, cố gắng giữ bình tĩnh nói với cô gái: "Món này là do tôi làm. Cô nhìn xem tóc tôi thẳng băng đây này."
Nhưng sợi tóc trước mắt lại là một lọn xoăn tít.
Cô gái bực tức ném mạnh đôi đũa xuống bàn: "Anh có ý gì? Ý anh nói sợi tóc này là của tôi chắc?"
Lúc này, Đàm Hải cũng cảm thấy xấu hổ, vội vàng quay sang nói với Tiểu Mai: "Đừng để đầu bếp đến đây nữa, gọi quản lý của các cô đến đây giải quyết đi."
Quản lý đại sảnh thì có giải quyết được gì, cứ gặp chuyện là lại miễn phí cho xong chuyện. Quý Đồng nghĩ đến số tiền sáu mươi lăm tệ sắp bị trừ vào lương, đành bưng đĩa khai vị lên, nhẫn nhục nói: "Thôi đừng tìm quản lý nữa. Tôi làm lại món khác cho cô."
Đàm Hải im lặng, coi như đồng ý với lời đề nghị của cậu.
Nhưng sắc mặt cô gái vẫn không hề dịu đi: "Câu nói lúc nãy của anh rốt cuộc là có ý gì?"
Tiểu Mai vội vàng lên tiếng giảng hòa: "Cô ơi, không phải đâu ạ, đầu bếp nhà chúng tôi vụng về ăn nói lắm, ý của anh ấy có lẽ là do tóc của người khác rụng thôi ạ."
Đàm Hải cũng vỗ nhẹ vào vai cô gái: "Thiến Thiến, thôi bỏ đi em."
Thiến Thiến hất vai anh ta ra, giọng đầy tức tối: "Chuyện này lại thành ra là tôi không biết phải trái à? Rõ ràng là món ăn mang lên đã có tóc, cái câu nói đó của anh ta là có ý gì chứ?"
Càng nói cô ta càng giận dữ, xách túi đứng phắt dậy: "Tôi không ăn nữa!"
Đàm Hải vội vàng túm lấy tay cô ta: "Thiến Thiến, đừng giận mà."
Lúc này, quản lý đại sảnh nghe thấy tiếng ồn ào liền chạy tới hỏi han: "Cô ơi, có chuyện gì vậy ạ?"
Tiểu Mai nhanh nhảu đáp: "Khách ăn phải tóc ạ."
Quản lý xoa xoa hai bàn tay vào nhau, nở một nụ cười giả lả: "Thật xin lỗi quý khách! Món này chúng tôi xin phép được miễn phí cho cô, cô thấy thế nào ạ?"
"Chỉ là cái món ăn có mấy chục tệ, cứ như tôi cố tình đến đây để chiếm tiện nghi của các người vậy!"
"Dạ không phải, không phải đâu ạ, đây là lỗi của chúng tôi. Tiểu Kiều, mau xin lỗi khách đi em!"
Kiều Quý Đồng vẫn ôm khư khư đĩa khai vị trong tay, ánh mắt trống rỗng vô hồn. Cậu không biết có phải do đã cho quá nhiều giấm đen vào món ăn hay không, mà khói bốc lên cay xè hai sống mũi.
Ánh đèn trong phòng hắt lên khuôn mặt cậu, khiến nó trở nên trắng bệch đến đáng thương. Cậu mấp máy môi, lắp bắp nói: "Xin lỗi..."
Nghe được lời xin lỗi miễn cưỡng này, sắc mặt Thiến Thiến có phần dịu lại.
Quản lý vội vàng nói thêm: "Vậy thì thế này đi cô ơi, hôm nay là đêm Giáng sinh, chúng tôi xin tặng thêm cho cô một món tráng miệng nữa ạ! Chúc cô và bạn trai có một buổi tối ngọt ngào và hạnh phúc!"
Nói rồi ông ta đẩy nhẹ Kiều Quý Đồng về phía trước: "Mau mang lên một cái bánh kem muối biển nhỏ đi em."