Uống rượu trước khi ăn cơm, dễ say.
Lê Kiến Minh uống liền hai ly chanh Sour, bắt đầu hơi say.
Lúc này, thịt gà xiên nướng được mang lên, anh ta cầm một xiên đưa cho Kiều Quý Đồng: "Thử xem."
Kiều Quý Đồng đưa tay ra muốn nhận, nhưng anh ta lại không buông tay: "Cắn trực tiếp đi."
Kiều Quý Đồng trừng mắt nhìn anh ta, trong lòng suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ chắc là giữa các sinh viên đại học đều như vậy, liền cắn một miếng.
Mặc dù cậu cắn rất cẩn thận, nhưng môi vẫn chạm vào miếng thịt bên dưới. Cậu vừa định cầm cả xiên thì Lê Kiến Minh đã xoay tay, ăn tiếp phần Kiều Quý Đồng vừa ăn dở.
Kiều Quý Đồng hoảng hốt trợn tròn mắt, lại đỏ bừng mặt.
"Tiểu Kiều," Lê Kiến Minh đặt xiên xuống, hỏi với ánh mắt mơ màng: “Nếu không phải lo cơm áo gạo tiền, cậu muốn làm gì?"
Kiều Quý Đồng cúi đầu nhìn mặt bàn, ngượng ngùng nói: "Em muốn học nhạc cụ."
"Nhạc cụ gì?"
"Đàn ghi-ta."
"Ghi-ta thùng hay ghi-ta điện?"
"Ghi-ta thùng."
Lê Kiến Minh chống tay ghé sát mặt cậu cười: "Hợp gu đấy. Nếu cậu mà nói ghi-ta điện, chắc tôi phải giật mình."
"Lê... Lê Kiến Minh thích gì?"
"Tôi thích nhiều thứ lắm." Lê Kiến Minh dùng ngón tay gõ lên mặt bàn: “Mô tô, tập gym, nhạc rock, làʍ t̠ìиɦ."
Sở thích cuối cùng này quá táo bạo, khiến Kiều Quý Đồng không biết phải làm sao. Cậu chỉ đành giả vờ như không nghe thấy: "Tốt lắm."
Lê Kiến Minh thấy cậu lúng túng, liền cười khẽ một lúc lâu: "Sao cậu không say?"
"Thật ra là có hơi say rồi."
"Gọi tài xế lái xe hộ đi."
"Được."
Kiều Quý Đồng lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi tài xế. Lê Kiến Minh liếc nhìn điện thoại của cậu, đột nhiên nói: "Kết bạn đi."
Kiều Quý Đồng mở mã QR của mình đưa qua, một lúc sau, thông báo kết bạn hiện lên:
"Chu Du" muốn kết bạn với bạn.
Trên đường về, Lê Kiến Minh cứ khăng khăng kéo Kiều Quý Đồng ngồi ghế sau.
Lê Kiến Minh cười hề hề trêu chọc cậu: "Tiểu Kiều, lại ngồi bên này với bổn Đô đốc nào."
Kiều Quý Đồng chỉ đành dịch sang bên cạnh Lê Kiến Minh. Lê Kiến Minh không khách khí chút nào ghé sát lại, đặt cả đầu lên vai cậu, chóp mũi chạm vào cổ cậu.
"Cậu trắng thật đấy."
Kiều Quý Đồng chỉ cứng đờ vai mím chặt môi, không đáp lại.
Lê Kiến Minh hơi ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cậu: "Nếu cậu muốn lên giường với tôi, hôm nay là được đấy."
Kiều Quý Đồng vẫn không trả lời.
Cậu không biết phải trả lời như thế nào. Đồng ý thì chắc chắn là không thể. Quan hệ tìиɧ ɖu͙© mà không có tình yêu, cậu không làm.
Nhưng từ chối thì lại mất mặt người ta, đợi đến ngày mai Lê Kiến Minh tỉnh rượu, nhớ lại việc bị người như mình từ chối, thì sẽ bực bội đến mức nào?
Thôi thì cứ không trả lời. Coi như không nghe thấy.
Lê Kiến Minh thấy cậu không trả lời, liền coi như cậu ngầm đồng ý vì xấu hổ, sau đó đặt một tay lên đùi cậu.
Kiều Quý Đồng lại giật mình. Cậu muốn gạt tay Lê Kiến Minh xuống, nhưng lại sợ phản ứng thái quá.
Lê Kiến Minh thấy cậu không phản ứng, liền bắt đầu từ từ xoa đùi cậu.
"Tiểu Kiều, cười một cái cho tôi xem nào."
"Lê tiên sinh, anh say rồi."
"Không được gọi là tiên sinh, cũng không được gọi là anh."
"...Lê Kiến Minh, cậu say rồi."
Lê Kiến Minh cười khẽ hai tiếng, gục vào cánh tay Kiều Quý Đồng, hai tay bất ngờ ôm chặt eo cậu.
Kiều Quý Đồng lo lắng liếc nhìn anh tài xế, đối phương có vẻ như đã thấy nhiều, không có biểu cảm gì.
Lúc này, một bóng người lọt vào tầm mắt Kiều Quý Đồng.