Lọ thủy tinh nhỏ cao bằng một ngón tay, được quấn giấy đỏ, trên đó có hai chữ vàng lớn: Thất Vị.
Tâm trạng hiện tại của cậu cũng gần giống như vậy.
Lê Kiến Minh thấy cậu nhìn lọ thủy tinh đó, liền giải thích: "Đây là ớt bột. Ớt bột của Nhật Bản không cay, giống như để trưng bày vậy."
"Anh biết nhiều thật đấy."
"Đừng anh anh em em nữa." Lê Kiến Minh dựa lưng vào ghế: “Nhà tôi thì có chút tiền, ngoài ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Cũng đều là người như nhau thôi, cậu không cần khách sáo với tôi quá."
Kiều Quý Đồng chấn động trong lòng, ngẩng đầu nhìn Lê Kiến Minh.
Cậu bước vào xã hội từ năm mười lăm tuổi, đã gặp rất nhiều người. Trong số đó không thiếu những người giàu có như Lê Kiến Minh.
Nhưng chưa từng có ai nói với cậu câu này.
Chúng ta đều là người. Chẳng có gì khác biệt.
Cậu nghĩ đi nghĩ lại câu nói này hai lần, bỗng nhiên đỏ hoe mắt.
Những khổ sở khi sống nhờ nhà người khác, những chua xót ngoài xã hội, ai mà biết được chứ. Ai từng coi cậu là người chứ.
Dượng nói cậu là "đồ sao chổi", em họ nói cậu "ăn bám", ngay cả việc dì nhận nuôi cậu cũng là vì "dì mềm lòng".
Kiều Quý Đồng ban đầu làm công nhân dây chuyền trong nhà máy, sau đó cảm thấy không có nghề nghiệp chuyên môn thì không được. Liền chuyển sang làm phụ bếp ở nhà hàng. Việc gì cũng chịu làm, miệng lưỡi lại lễ phép, lúc nào rảnh cũng rót nước, đưa thuốc lá cho các đầu bếp, cuối cùng cũng có người chịu dạy cậu. Khúm núm vất vả bốn năm, mới có đủ tư cách thi chứng chỉ làm bánh cơ bản. Thi đậu chứng chỉ làm bánh cơ bản rồi thì mới có thể vào được những nơi lớn hơn, vì vậy mới vào được Khách sạn Sinh Thái.
Thế giới của cậu và thế giới của Lê Kiến Minh là khác nhau. Dưới chân cậu luôn là nền xi măng. Không phải là nền xi măng trong phân xưởng nhà máy, thì cũng là nền xi măng trong bếp khách sạn.
Ẩm ướt, lạnh lẽo, làm cho các ngón tay tê buốt, lòng cũng tê buốt.
Lê Kiến Minh thấy cậu đỏ hoe mắt, liền trêu chọc: "Sao thế? Không làm nô tài thì không được à?"
Kiều Quý Đồng đưa tay lên lau mắt: "Không phải, là thấy anh quá tốt."
Lê Kiến Minh không hiểu mình nói câu nào đúng, nhưng việc Kiều Quý Đồng cảm thấy anh ta tốt khiến anh ta thấy rất hài lòng.
Lúc này, bà chủ bưng hai ly rượu vào, một ly bia tươi, một ly chanh Sour. Đang định lui ra thì thấy Kiều Quý Đồng đỏ hoe mắt, liền dịu dàng vỗ vai cậu: "Daijoubu yo. Oishii mono tabete genki dashite ne!"
Lê Kiến Minh uống một hớp rượu, cười nói: "Cô ấy bảo cậu ăn ngon chút cho khỏe."
Kiều Quý Đồng liên tục nói cảm ơn, cậu không biết đối phương hiểu được bao nhiêu, liền muốn dùng tay ra hiệu. Chắp tay thì không đúng lắm, trong lúc vội vã lại vụng về làm hình trái tim.
Bà chủ thấy cậu làm hình trái tim, liền mỉm cười đáp lại một hình trái tim.
Phụ nữ Nhật Bản rất biết cười, họ biết cách để nụ cười hiện lên trong ánh mắt. Nụ cười như vậy rất dịu dàng, cũng rất dễ lây lan.
Kiều Quý Đồng bị cuốn theo, cũng cười, cười rất tươi.
Vầng trăng nhỏ lại mọc lên rồi.
Lê Kiến Minh chống cằm nhìn ngây ngốc, ánh mắt trắng trợn nhìn khắp người cậu.
Nhìn từ cánh tay trần ra, có vẻ là cơ bắp săn chắc. Thân hình cân đối, eo cũng thon. Bế lên đùi, hoặc ôm eo, chắc là sẽ rất tuyệt.
Nghĩ đến đây, cơ thể bắt đầu nóng lên. Cuối cùng vẫn là phần dưới chiếm ưu thế, anh ta đã quyết định rồi.