Chương 27

Giả Phi Vũ giỏi nhất là ăn chơi, kém nhất là nhìn sắc mặt người khác. Cậu ta nài nỉ: "Toàn hàng trắng trẻo ngon nghẻ, thật sự không đi à? Anh không phải thích hàng trắng trẻo sao?"

"Mẹ nó khi nào tao nói thích hàng trắng trẻo?"

"Anh không phải toàn tìm hàng trắng trẻo à? Từ năm ngoái đến giờ, thay đến bảy tám em, em nào em nấy trắng hơn em kia. Em gần đây nhất, đội tóc giả lên còn có thể giả làm Tây đấy."

Lê Kiến Minh thật sự muốn nhét cái chổi lau nhà vào mồm Giả Phi Vũ. Anh ta đen mặt nghiến răng nghiến lợi: "Mày còn nói nhảm nữa thì tao vặn cổ mày đấy."

"Ơ, sao lại nổi nóng thế? Không đi thì không đi thôi, đừng giận nha, Lê ca đừng giận, lần sau chúng ta hẹn lại."

Giả Phi Vũ đi rồi, hai người lúng lúng đi ra ngoài.

Lê Kiến Minh muốn giải thích, mình tuy đào hoa nhưng không đến mức lăng nhăng như vậy. Nhưng lại không biết tại sao phải giải thích. Anh ta và Kiều Quý Đồng có phải người yêu đâu.

Nhưng anh ta chính là không muốn để Kiều Quý Đồng nghĩ mình không tốt.

Một chút cũng không được.

"Cái kia... lời nói vừa nãy, chỉ là đùa thôi."

"...Không sao, em cũng không nghe rõ lắm."

Lê Kiến Minh thầm nghĩ cậu cứ chém gió đi, đồ nói dối, không nghe rõ mà mặt cậu đỏ bừng, ngượng ngùng cái gì.

Lê Kiến Minh dẫn Kiều Quý Đồng đến một quán rượu Nhật Bản tên là "Hoa Nguyệt".

Vừa bước vào cửa, một người phụ nữ mặc kimono bước những bước nhỏ đến chào đón, nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt: "Irasshaimase! Hora! Ri-chan janai desu ka?"

(Chào mừng quý khách! Ồ! Đây chẳng phải là Ri-chan sao?)

Lê Kiến Minh nói: "Yoyaku nai kedo daijoubu?" (Không đặt trước, có chỗ không?)

Người phụ nữ cầm lấy chiếc máy tính bảng ở cửa lướt lướt, trên mặt lại nở nụ cười tươi rói: "Daijoubu desu yo. Kochira e douzo."

(Không sao đâu ạ. Mời đi lối này.)

Kiều Quý Đồng không kìm được sự tò mò, nhỏ giọng hỏi: "Cô ấy thật sự là người Nhật sao?"

Lê Kiến Minh cúi đầu nói: "Ừ. Cô ấy là bà chủ ở đây."

Kiều Quý Đồng ngạc nhiên trợn tròn mắt, người kia trông chưa đến ba mươi, vậy mà đã làm bà chủ rồi.

Lê Kiến Minh nói tiếp: "Ở đây rất chuẩn vị, chỉ là hơi ồn ào một chút."

Bà chủ dẫn hai người đến một phòng riêng nhỏ, lại hàn huyên với Lê Kiến Minh vài câu rồi mỉm cười lui ra.

Kiều Quý Đồng tò mò nhìn quanh. Căn phòng nhỏ này trông không hề sang trọng, thậm chí còn hơi cũ kỹ. Trên tường dán đầy những tờ giấy viết tay bằng tiếng Nhật ghi tên món ăn, phía sau có ghi giá tiền. Tên món ăn được dán lung tung, không theo quy tắc nào. Còn có một tấm poster rượu sake, trông có vẻ đã lâu đời.

Bức tường rất mỏng, chắc chỉ là một lớp ván ép, có thể nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện ở phòng bên cạnh. Cũng đều nói tiếng Nhật, Kiều Quý Đồng không hiểu.

Lê Kiến Minh cầm lấy chiếc máy tính bảng trên bàn: "Uống gì?"

"Gì cũng được."

"Đừng có gì cũng được, uống rượu được không?"

"Uống được một chút."

"Uống bia hay Sour?"

Kiều Quý Đồng không hiểu cái thứ hai là gì, cũng ngại hỏi nhiều, nói: "Bia đi."

Lê Kiến Minh gọi vài món ăn một cách tùy ý, đặt máy tính bảng xuống, cầm khăn ướt trên bàn lau tay.

Bàn ghế đều rất nhỏ, nhỏ đến mức phải ngồi ngay ngắn mới được. Không biết có phải do Kiều Quý Đồng tự ý thức quá mức hay không, cậu luôn cảm thấy đầu gối của Lê Kiến Minh cố ý hay vô tình chạm vào mình.

Kiều Quý Đồng không dám nhìn anh ta, chỉ nhìn chằm chằm vào lọ gia vị trên bàn.