Đây là một loại kɧoáı ©ảʍ kỳ lạ, còn kí©h thí©ɧ hơn cả việc làm chuyện ấy trên giường. Tất nhiên anh ta cũng muốn lôi tiểu mỹ nhân này lên giường làm loạn một trận.
Hôm nay rất muốn.
"Không nghe rõ. Gọi lại lần nữa."
"...Lê Kiến Minh."
"Không nghe rõ."
"...Lê Kiến Minh."
"Không nghe rõ."
Kiều Quý Đồng không chịu gọi nữa, cả khuôn mặt đỏ bừng. Không biết là do nóng, hay do nắng chiếu.
Lúc này, lớp học đột nhiên im lặng. Giáo viên bước vào, bài học bắt đầu.
Tiết này là môn văn học Nga tự chọn, nội dung hôm nay là về Dostoevsky. Giáo sư giảng bài là một ông lão nhỏ nhắn, vuông vức, chỉnh tề, ông đặt hai tay lên bàn, nói một cách hùng hồn: "Anh em nhà Karamazov không phải là một câu chuyện, tôi xin gọi nó là một tác phẩm tâm lý học vĩ đại." Ông nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Kiều Quý Đồng, hỏi lại: "Phải không?"
Kiều Quý Đồng vội vàng gật đầu.
Mặc dù cậu không biết Dostoevsky, cũng chẳng biết anh em nhà Karamazov là ai.
Lê Kiến Minh hoàn toàn không có hứng thú với văn học, anh ta bắt đầu chơi game trên điện thoại. Chơi được một lúc, lại không nhịn được quay sang nhìn Kiều Quý Đồng.
Ánh hoàng hôn chiếu trên khuôn mặt cậu, lấp lánh một lớp lông tơ mềm mại ấm áp.
Lớp lông tơ này khiến anh ta ngứa ngáy trong lòng.
Anh ta muốn liếʍ một cái.
Lúc này, một tin nhắn hiện lên trên màn hình điện thoại:
"Bar Lam Dạ - Em trắng trẻo ấy" : "Anh Lê, hôm nay em đến tìm anh được không?"
Lê Kiến Minh tắt màn hình, ghé sát vào tai Kiều Quý Đồng, nhỏ giọng nói: "Sao lại chăm chú thế? Hiểu lão ta nói gì không?"
Kiều Quý Đồng thành thật lắc đầu: "Không hiểu. Nhưng ông ấy cứ nhìn em."
"Vì chỉ có mình em đang nghe. Đây là môn học tự chọn, điểm danh cho có thôi. Em nhìn quanh xem, ai cũng làm việc riêng."
Kiều Quý Đồng nhìn quanh một lượt, quả thực không có mấy ai nghe giảng. Có người đọc sách, chơi điện thoại, túm tụm nói chuyện, ngủ gật.
Cậu bỗng nhiên cảm thấy buồn bã.
Giống như cảm giác buồn bã khi nhìn thấy thức ăn thừa trên bàn ở khách sạn.
Món ăn mấy chục đồng, chỉ động đũa vài lần.
Trường học tốt như vậy, kiến thức nhiều đến mức có thể tha hồ lựa chọn.
Lê Kiến Minh thấy cậu buồn, nhưng lại không biết cậu buồn vì điều gì. Chỉ đành dỗ dành nói tiếp: "Tối nay đừng nấu cơm nữa, anh dẫn em đi Izakaya."
"Izakaya... là gì?"
"Quán rượu kiểu Nhật. Thịt gà xiên nướng ở đó rất ngon."
"Có đắt lắm không?" Kiều Quý Đồng hỏi xong lại hối hận, cậu hỏi Lê Kiến Minh đắt hay không, chẳng khác nào nói nhảm.
Quả nhiên Lê Kiến Minh bật cười lắc đầu: "Ăn một bữa cơm thì phân biệt đắt rẻ làm gì, có gì đâu."
Chờ đến khi tiết học văn Nga vô bổ này kết thúc, chẳng ai nhớ đến Dostoevsky. Mọi người uể oải đứng dậy, thảo luận với nhau về việc tối nay ăn gì. Ví dụ như bún có cho thêm ớt không, bánh nướng có cho thêm xúc xích không.
Lê Kiến Minh đang dọn dẹp đồ đạc thì một nam sinh tóc vàng hoe chẻ ngôi giữa chen qua đám đông: "Lê ca! Lê ca! Tối nay có đi quẩy không?"
Tên tóc vàng hoe này là Giả Phi Vũ, cũng là một cậu ấm. Cậu ta không giàu bằng Lê Kiến Minh, nhưng lại chơi bời hơn.
"Đã hẹn mấy em xinh tươi rồi, đi không?"
Vừa nói ra câu này, Kiều Quý Đồng liền thấy ngượng ngùng. Cậu lùi lại vài bước, quay mặt ra ngoài cửa sổ giả vờ như không nghe thấy.
Lê Kiến Minh lạnh nhạt từ chối: "Không đi."