Mặc chiếc áo khoác màu tím nhạt, dưới tà áo là đôi chân thon dài. Mái tóc xoăn đen nhún nhảy theo từng bước chân, như một sinh vật khác.
Thật xinh đẹp. Giống như búp bê bằng đường fondant vậy.
Lê Kiến Minh chú ý tới ánh mắt Kiều Quý Đồng nhìn cô gái, chợt nhớ đến lúc cậu đứng bên bồn rửa nói mình thích con gái.
Trong lòng Lê Kiến Minh như có ly cocktail chanh, sủi bọt ùng ục, toàn là bọt chua.
Người này vừa thấy chua trong lòng là miệng lại muốn nói lời xấu xa.
Anh ta lạnh lùng nói: "Kiểu phụ nữ đó, không thể nào để mắt đến cậu đâu."
Nụ cười vui vẻ trên mặt Kiều Quý Đồng nghe thấy câu này liền biến thành nụ cười gượng gạo, cứng đờ trên môi.
Vầng trăng khuyết tắt phụt.
Kiều Quý Đồng cúi đầu nhìn đôi giày thể thao bị bong keo của mình, nhỏ giọng biện minh: "Không, không phải, tôi không có nghĩ như vậy, chỉ là thấy cô bé rất xinh. À, tôi biết mình là ai mà. Không dám nghĩ đâu, không dám nghĩ."
Lê Kiến Minh thấy Kiều Quý Đồng xấu hổ, ly cocktail chanh trong lòng lại biến thành rượu đế.
Đến khi vào giảng đường, dọc đường có không ít người chào hỏi Lê Kiến Minh.
"Lê ca!"
"Đây không phải Lê ca sao?"
"Lê đại soái ca!"
Kiều Quý Đồng lặng lẽ đi theo sau Lê Kiến Minh, nhìn anh ta được nhiều người mến mộ như vậy.
Kiều Quý Đồng cảm thấy mình càng ngày càng thấp bé, càng ngày càng nhỏ nhoi, cứ như con bọ rùa trong góc tường vậy.
Cậu không thoải mái, cậu tự ti, cậu muốn lẻn ra ngoài theo khe hở của khung cửa sổ.
Lúc này có người chú ý tới Kiều Quý Đồng đi sau Lê Kiến Minh, liền hỏi: "Ê Lê ca, đây là ai?"
"Ồ, đây là... bạn tôi. Tiểu Kiều."
"Tiểu Kiều? Còn là tên con gái nữa chứ, đùa à?"
Kiều Quý Đồng rụt rè đứng phía sau cười gượng.
"Chào anh."
"Haha, cậu ấy gọi tôi là anh! Trời ơi, Tiểu Kiều cậu xuyên không đến à? Tôi phải gọi cậu là đồng chí à?"
Kiều Quý Đồng không biết trả lời thế nào, cậu quen khiêm tốn rồi, không giỏi ứng phó với những lời trêu đùa.
Lê Kiến Minh đẩy cậu con trai hay nói đùa kia một cái, cười nói: "Mẹ nó xuyên không đến đấy, thì sao nào."
"Không sao, không dám sao. Bạn của Lê ca tôi nào dám sao."
Hai người cười đùa rồi vào lớp. Lê Kiến Minh chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, Kiều Quý Đồng cẩn thận ngồi xuống bên cạnh anh ta.
"Mấy người đó không xấu đâu, chỉ là thích đùa thôi. Cậu đừng để bụng."
Kiều Quý Đồng gật đầu nói: "Bạn của Lê tiên sinh, đều rất năng động."
"Đừng gọi tôi là Lê tiên sinh. Gọi Lê ca đi."
Kiều Quý Đồng do dự một lúc, nhỏ giọng biện minh: "... Anh còn nhỏ hơn tôi ba tuổi mà."
Lê Kiến Minh ngẩn người, anh ta cũng không ngờ đến điều này.
"Vậy gọi tên tôi đi. Lê Kiến Minh."
Kiều Quý Đồng mở miệng, nhưng lại không gọi ra được, chỉ đành hỏi: "Lê tiên sinh không được sao?"
"Xa lạ quá. Đã giới thiệu cậu là bạn tôi rồi, nào có bạn bè gọi nhau là tiên sinh."
"Lê... Lê thiếu, được không?"
Lê Kiến Minh nghe thấy cách gọi này thì nhíu mày tỏ vẻ chán ghét: "Nghe cứ giả trân thế nào ấy. Cứ gọi Lê Kiến Minh, hoặc Kiến Minh, cậu chọn một cái đi."
Kiều Quý Đồng cúi đầu chuẩn bị một lúc lâu, mất rất nhiều sức lực mới nói ra được: "Lê Kiến Minh."
Giáo viên vẫn chưa đến, trong giảng đường lớn ồn ào huyên náo.
Nhưng Lê Kiến Minh chẳng nghe thấy gì cả. Câu "Lê Kiến Minh" nhỏ như tiếng muỗi vo ve ấy lại khiến anh ta như bị điện giật.
Lúc lạnh lúc nóng, lúc căng lúc chùng.