"Ồ ồ, được. Xin lỗi." Kiều Quý Đồng ngoan ngoãn ngồi vào, nhẹ nhàng đóng cửa xe.
"Cửa xe chưa đóng kín."
Kiều Quý Đồng lại đóng cửa một lần nữa. Nhưng vẫn không dám dùng sức.
Lê Kiến Minh cúi người xuống, đóng cửa xe lại.
Kiều Quý Đồng chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng phả vào người, theo bản năng ngả người ra sau.
Đúng lúc này Lê Kiến Minh quay đầu nhìn cậu.
Hai người gần như mặt đối mặt, mắt nhìn mắt.
Lê Kiến Minh quả thật rất quyến rũ. Dưới hàng lông mày rậm và xương lông mày cao là đôi mắt đen láy ánh vàng. Đôi môi hình chữ M hơi hé mở, dường như giây tiếp theo sẽ hôn lên cậu.
Kiều Quý Đồng cảm thấy máu toàn thân như ngừng chảy. Chỉ còn lại trái tim đập thình thịch, như thể trong l*иg ngực nhét một cái động cơ.
Lê Kiến Minh chậm rãi tiến lại gần, khi môi hai người chỉ còn cách nhau một ngón tay thì thổi một hơi, mỉm cười nói: "Cậu đỏ mặt rồi."
Chưa kịp để Kiều Quý Đồng phản ứng, Lê Kiến Minh đã lui về ghế lái, đạp ga.
Kiều Quý Đồng cúi đầu nhìn nắm đấm trên đầu gối. Hai nắm đấm cũng đỏ bừng.
Lê Kiến Minh đỗ xe ở tầng hầm trung tâm thương mại cạnh trường đại học. Tháo kính râm, lấy chiếc balo từ ghế sau ra: "Chiều nay đúng lúc có tiết học lớn. Cậu đi học cùng tôi."
"Được không?"
"Học lớn đông người, không ai nhận ra đâu."
Kiều Quý Đồng đi theo sau Lê Kiến Minh vào cổng trường đại học.
Đây là lần đầu tiên cậu đến trường đại học. Khắp nơi đều là những nam thanh nữ tú đi thành từng nhóm, vừa đi vừa nói chuyện.
Ai cũng ăn mặc rất thời trang. Giữa mùa đông mà có mấy cô gái còn để lộ cả một đoạn chân.
Trời rất xanh, đường rất rộng, trên mặt ai cũng như được phủ một lớp ánh sáng.
Tuổi trẻ là ánh sáng. Học vấn là ánh sáng. Được yêu là ánh sáng. Tự tin là ánh sáng.
Lê Kiến Minh thấy cậu cứ nhìn đông ngó tây, liền hỏi: "Giống với tưởng tượng của cậu chứ?"
Kiều Quý Đồng lắc đầu: "Còn tốt hơn tôi tưởng." Nói xong lại nhìn một chàng trai đi ngang qua với vẻ ngưỡng mộ. Chàng trai tay cầm hai quyển sách, đeo một cây đàn ghi-ta. Kiều Quý Đồng không khỏi thốt lên một câu: "Thật tốt."
Lê Kiến Minh thấy cậu hơi đáng thương, liền nói tiếp: "Cũng nghe nói có người ra xã hội lăn lộn vài năm rồi quay lại thi đại học."
Kiều Quý Đồng nhìn về phía thư viện có gắn đồng hồ lớn, khẽ lắc đầu: "Đời tôi chắc không được đâu." Nói xong lại cười với Lê Kiến Minh: "Được đến đây một lần cũng coi như toại nguyện rồi. Cảm ơn anh, Lê tiên sinh."
Lại là nụ cười đó.
Nụ cười như vầng trăng khuyết.
Lê Kiến Minh dâng lên một cảm giác mềm mại, ấm áp. Như thể có một cái miệng nhỏ đang mυ"ŧ nhẹ ở đầu tim.
Anh ta cảm nhận được một niềm vui chưa từng có.
Anh ta cảm thấy trước mắt mình có một hộp quà lớn, trực giác mách bảo anh ta thích thứ bên trong đó. Anh ta nóng lòng muốn mở ra xem. Chiếc cân trong lòng dần nghiêng về một phía. Thợ làm bánh, cùng lắm thì tìm người khác.
"Nếu cậu muốn đến, tôi sẽ lại dẫn cậu đến."
"Tôi không phải sinh viên, đến đây hoài cũng không hay."
Lúc này một cô gái tóc xoăn dài, chạy từng bước nhỏ đến, giơ điện thoại lên nói với Lê Kiến Minh: "Anh đẹp trai ơi, cho em xin kết bạn được không?"
Lê Kiến Minh từ chối: "Không tiện lắm."
Cô gái ngượng ngùng lấy tay che mặt, rồi lại chạy vụt về phía bạn bè.
Kiều Quý Đồng ngây người nhìn bóng lưng cô gái.