Chương 23

"Giỏi thật, anh còn nói được ba thứ tiếng." Kiều Quý Đồng nhìn Lê Kiến Minh với ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái: “Sau này định ra nước ngoài à?"

"Không muốn đi. Nhưng ngành này phải trao đổi sinh viên. Năm ba đi Tokyo nửa năm, năm tư đi New York một năm."

"À, vậy bây giờ anh học năm mấy rồi?"

"Năm hai."

Trái tim Kiều Quý Đồng chợt lạnh đi. Công việc này của cậu, hóa ra chỉ có một năm. Một năm tiết kiệm được bảy mươi hai nghìn, bốn năm mở cửa hàng cái gì đó, đều là cậu tự mình đa tình.

"Vậy à." Cậu đáp lại một cách khô khan, không biết nói gì nữa.

Kiều Quý Đồng mặc bộ đồ ngủ màu trắng sữa cổ bẻ, cổ áo nổi lên một lớp lông tơ. Trên áo in hình những vầng trăng khuyết màu vàng nâu. Vì còn trẻ, trên mặt không có nhiều nếp nhăn. Tóc còn ẩm ướt, ở thái dương cũng cong cong thành hai vầng trăng khuyết màu đen. Cậu cười buồn bã, dưới ánh đèn trông rất mềm mại đáng thương.

Lê Kiến Minh nhìn cậu, một luồng du͙© vọиɠ trỗi dậy. Thầm nghĩ Tiểu Kiều này nhìn không nổi bật, nhưng cười lên lại rất có phong tình.

Hay là thử xem sao? Chơi chán rồi thì nói.

Nhưng tay nghề cậu ta thật sự rất tốt, người cũng siêng năng.

Trong lúc do dự không quyết, không biết là ý nghĩ nào chiếm ưu thế, Lê Kiến Minh ma xui quỷ khiến nói: "Cậu... có muốn xem đại học như thế nào không?"

Kiều Quý Đồng không suy nghĩ nhiều, gật đầu nói: "Sau này có cơ hội, muốn đi xem."

"Không cần sau này. Ngày mai tôi dẫn cậu đi. Tôi học ở Đại học D."

Kiều Quý Đồng hỏi: "Người ngoài có thể tùy tiện vào sao?"

Lê Kiến Minh gật đầu: "Không sao."

Kiều Quý Đồng còn muốn nói gì đó, Lê Kiến Minh lại chặn lời: "Một giờ rưỡi chiều mai, tôi đến khách sạn Sinh Thái đón cậu. Biển số xe của tôi đuôi ba số bảy."

---

Ngày hôm sau Kiều Quý Đồng cố ý chọn bộ quần áo chỉnh tề nhất để mặc.

Áo len dệt kim màu trắng tuyết, áo khoác dạ màu nâu cà phê. Áo khoác dạ hôm nay hơi mỏng, nhưng bộ đồ bông cậu vẫn mặc thì thật sự quá quê mùa.

Sinh viên đại học bây giờ đều sành điệu, Lê Kiến Minh cũng sành điệu.

Cậu sợ mình quá quê mùa, người ta không cho vào.

Một giờ rưỡi, cậu đứng ở cổng lớn khách sạn Sinh Thái, nhìn thấy từ xa một chiếc xe thể thao màu bạc xám chạy tới. Biển số xe đuôi ba số bảy.

Lê Kiến Minh sau kính chắn gió đeo kính râm, thấy cậu liền gật đầu.

Lê Kiến Minh vốn đã đẹp trai, lái xe lại càng đẹp trai phát sáng, không giống người mới hai mươi tuổi chút nào.

Kiều Quý Đồng bỗng nhiên hơi chột dạ. Khoảng cách giàu nghèo là một rãnh trời vô hình, khiến cậu vô cùng không thoải mái. Cậu không thuộc về sự hào nhoáng, không thuộc về xe sang, không thuộc về thế giới của Lê Kiến Minh.

Cậu thuộc về căn bếp dầu mỡ, thuộc về chiếc xe buýt chật chội, thuộc về phòng tắm đầy vết nước. Thậm chí cậu còn nảy ra một ý nghĩ - thà ở lại làm liên tục ở bếp sau khách sạn còn hơn.

Lê Kiến Minh dừng xe bên đường. Kiều Quý Đồng mở cửa ghế sau. Đây là lần đầu tiên cậu thấy cửa xe không khung, ngẩn người ra một lúc.

Lê Kiến Minh quay đầu lại nói: "Coi tôi là tài xế à?"

"Ồ ồ, xin lỗi." Kiều Quý Đồng không biết người giàu có kiêng kị này, cậu chỉ biết ghế phụ không thể tùy tiện ngồi.

Nghe thấy Lê Kiến Minh không vui, cậu đóng cửa ghế sau, mở cửa ghế phụ: "Giày tôi hơi bẩn..."

"Nhanh lên xe, chỗ này không được dừng xe."