Chương 21

Tiền của một đánh giá kém.

Anh shipper không nhận, liên tục lắc đầu.

Kiều Quý Đồng cố mở túi của đối phương, nhét tiền vào. Lấy điện thoại ra, gõ mấy chữ đưa cho anh ta:

Xin lỗi, thông cảm cho tôi nhé.

Anh shipper nhìn điện thoại rồi lại ngẩng lên nhìn cậu. Kiều Quý Đồng mỉm cười, vụng về làm hình trái tim.

Anh shipper cũng cười, đáp lại một hình trái tim.

Giữa trời tuyết rơi, hai người hít hà, dùng đôi tay đỏ bừng vì lạnh làm hình trái tim cho nhau. Vui vẻ đến ngốc nghếch, mặt mày đỏ ửng.

Tất cả những điều này đều bị Lê Kiến Minh thấy rõ. Anh ta lập tức hiểu ra tại sao Kiều Quý Đồng lại mua mười mấy xiên kẹo hồ lô.

Tên ngốc này. Vì kiếm chút tiền, suốt ngày bận bịu như con trâu, vậy mà vẫn còn rảnh rang đi làm thêm để "phát tiền".

Hợp lí mà nói, cậu ta không chỉ muốn lấy lòng mình, mà còn muốn lấy lòng cả thế giới.

Đây không phải đồ bỏ đi, mà là đồ ngốc.

Lê Kiến Minh chưa bao giờ thấy ai ngốc đến thế, không nhịn được bật cười.

Tiểu Bình Quả thấy Lê Kiến Minh cười, bèn nói giọng chua loét: "Không phải chứ Lê ca, anh thích kiểu bạch liên hoa này à?"

Lê Kiến Minh gật đầu: "Không phiền, thấy cũng thú vị."

Tiểu Bình Quả lập tức không vui, chạy vụt lên lầu lấy áo khoác.

Lê Kiến Minh cũng không cản cậu ta, cứ nhìn cậu ta làm mình làm mẩy, cuối cùng đi giày rồi bỏ đi.

Kiều Quý Đồng vừa định cản lại, Lê Kiến Minh liền nói: "Để cậu ta đi."

Tiểu Bình Quả đi đến trước mặt Kiều Quý Đồng, lườm cậu một cái thật sắc: "Giả tạo!"

Tiểu Bình Quả cuối cùng cũng đi rồi.

Kiều Quý Đồng ngượng ngùng quay lại xin lỗi Lê Kiến Minh: "Làm cậu nhỏ không vui rồi."

Lê Kiến Minh trên mặt lại không có chút khó chịu, vui vẻ xua tay: "Cậu ta vui hay không kệ cậu ta, tôi có nợ cậu ta đâu."

Tám giờ rưỡi, Kiều Quý Đồng tắm xong, lại cọ rửa phòng tắm sạch sẽ.

Vừa đóng cửa phòng tắm, liền nghe thấy Lê Kiến Minh nói: "Tiểu Kiều, lấy cho tôi chai nước. Nhiệt độ bình thường."

"Vâng, được."

Kiều Quý Đồng lấy nước, lên lầu đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện Lê Kiến Minh không có ở đó.

"Ở phòng này." Giọng nói vọng ra từ căn phòng cuối hành lang.

Căn phòng này ngày thường đều khóa cửa, Kiều Quý Đồng cũng chưa từng vào. Cậu đi tới, đẩy cửa ra.

Vừa nhìn thấy một tủ sách, chất lộn xộn vài quyển sách, nhưng không chất đầy.

Bên cạnh tủ sách là một tủ kính đứng, bên trong bày đủ loại mô hình xe máy. Phía trước tủ là một chiếc bàn gỗ dài, trên bàn đặt một máy bán đồ chơi tự động.

Lê Kiến Minh đang ngồi trước bàn làm bài tập.

Kiều Quý Đồng cảm thấy bất ngờ. Đây là lần đầu tiên cậu thấy Lê Kiến Minh học bài.

Cậu cẩn thận đi tới, đặt chai nước khoáng lên bàn. Sau đó lặng lẽ quan sát xung quanh. Ánh mắt dừng lại trên tấm poster của máy bán đồ chơi tự động hồi lâu.

Trên poster là phông nền đỏ đen, bày biện vài mô hình xe máy.

Chữ Nhật to đùng, cậu không hiểu, chỉ hiểu được con số ở góc dưới bên phải: 500.

Lê Kiến Minh chú ý tới ánh mắt của cậu: "Thích à?"

Kiều Quý Đồng lắc đầu: "Không, chỉ là tò mò."

"Tò mò cái gì?"

"... Lần đầu tiên thấy anh học bài."

Lê Kiến Minh cười toe toét: "Cậu có phải nghĩ tôi là tên công tử bột ăn chơi không học hành không?"

Kiều Quý Đồng trong lòng nghĩ đúng vậy, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ cung kính: "Không có."

Lê Kiến Minh đặt bút xuống, vặn nắp chai nước khoáng: "Chị cả quản nghiêm, ít nhất cũng không thể thi trượt."