Kiều Quý Đồng bây giờ cũng không lên tìm phiền toái nữa, bắt đầu lau sàn sảnh tầng một.
Dọn dẹp một vòng, hai người trên lầu vẫn chưa xuống. Cậu ta vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Chắc tối nay Tiểu Bình Quả sẽ ăn ở đây, làm ba món vậy.
Sáu giờ chiều, hai người cuối cùng cũng ra ngoài.
Lê Kiến Minh liếc nhìn ba món trên bàn, không thấy thứ đồ mình lo lắng. Anh ta hài lòng gật đầu: "Tiểu Kiều, lấy cho tôi chai nước đá."
"Vâng ạ."
Tiểu Bình Quả cũng vào phòng khách, kéo ghế ngồi đối diện Lê Kiến Minh: "Có nước ép táo không?"
"... Không."
Vì Lê Kiến Minh không uống nước trái cây, Kiều Quý Đồng cũng không nhớ mua mấy thứ này.
Lần này Tiểu Bình Quả không bảo cậu ta đi mua, tự mình lấy điện thoại đặt đồ ăn mang về.
Hai người bắt đầu ăn cơm, Kiều Quý Đồng cũng không đứng bên cạnh làm vướng víu, lấy từ hộp nhựa nhỏ mấy quả táo gai, quay người về phòng.
Lê Kiến Minh liếc nhìn bóng lưng cậu ta.
Xem ra đúng là mua cho mình ăn.
Mua nhiều thế làm gì? Thích ăn đến vậy à?
Kiều Quý Đồng ăn xong kẹo hồ lô, uống một cốc nước nóng thật to. Nghỉ ngơi một lát, lại đứng dậy thay tạp dề và găng tay, lên lầu dọn dẹp phòng ngủ.
Dọn dẹp xong lầu trên, chuông cửa vang lên. Cậu ta xuống lầu mở cửa.
Là nước ép táo Tiểu Bình Quả đặt.
Anh shipper giao hàng lặng lẽ đưa đồ.
"À, cảm ơn."
Kiều Quý Đồng vừa định đóng cửa, Tiểu Bình Quả từ phòng ăn chạy ra: "Quá giờ rồi!! Tôi đặt giao lúc sáu giờ rưỡi đúng không? Giờ sắp bảy giờ rồi!"
Anh shipper giao hàng ngơ ngác, đưa tay ra hiệu hai cái.
Tiểu Bình Quả sải bước đến, nhét chai nước ép vào tay anh shipper: "Anh cầm về đi! Đánh giá kém!"
Anh shipper giao hàng lúc này hình như hiểu ra, liên tục cúi đầu. Lại lấy từ trong túi ra một tấm thẻ đưa tới, là giấy chứng nhận người câm điếc.
Tiểu Bình Quả liếc nhìn, lạnh mặt: "Anh đang dùng đạo đức để bắt cóc tôi đấy à! Người câm điếc giao hàng thì có thể giao hàng muộn à?"
Lúc này Kiều Quý Đồng nói với Tiểu Bình Quả: "Này, anh thông cảm cho người ta đi, đừng đánh giá kém nữa."
"Tôi thông cảm cho anh ta, ai thông cảm cho tôi? Tôi bỏ tiền ra mua chính là sự đúng giờ này!"
Kiều Quý Đồng kiên nhẫn khuyên nhủ: "Người ta thân thể không tiện, đừng giận, chúng ta nên thông cảm cho nhau."
"Anh ta không tiện là tôi bắt anh ta không tiện à? Tôi làm anh ta câm điếc à? Tại sao phải tôi thông cảm? Tôi nói anh sao anh tốt bụng thế nhỉ?"
Anh shipper giao hàng vẫn liên tục cúi đầu, Kiều Quý Đồng nhìn mà thấy xót xa, lại nhận lấy chai nước ép, vỗ vỗ vai anh ta.
Hành động này triệt để chọc giận Tiểu Bình Quả, cậu ta quát lên với Kiều Quý Đồng: "Anh bị điên à, ở đây giả làm người tốt cái gì?!"
Lúc này Lê Kiến Minh nghe thấy tiếng cãi nhau ở cửa, cũng đi ra theo.
Kiều Quý Đồng thấy chủ nhà ra ngoài, muốn nhanh chóng dàn xếp ổn thỏa. Chỉ đành hạ mình xuống nước, cầu xin một cách khá hèn mọn: "Xin lỗi, hay là thế này đi, chai nước ép này tôi mời anh, đừng giận nữa."
"Cần anh mời! Anh soi gương xem lại mình trước khi nói chuyện với tôi đi! Đánh giá kém này tôi nhất định phải đánh, đừng có ở đây diễn trò với tôi! Trên đời này nhiều người câm điếc thế, anh tốt bụng thế sao không đi phát tiền cho từng người đi?!"
Kiều Quý Đồng không nói thêm nữa, kéo anh shipper giao hàng đi ra ngoài.
Kéo người ta ra đến cổng sân, lấy từ trong túi ra hai trăm tệ.